Ở tuổi 79 gần đất xa trời, nữ sĩ Quỳnh Giao – nhà văn, nhà biên kịch với các tác phẩm điện ảnh nổi tiếng được chuyển thể như “Dòng Sông Ly Biệt”, “Hoàn Châu Cách Cách”… đã có một tâm thư dặn dò con trai và con dâu lo lắng cho chuyện hậu sự sau này của bà.

Bà cho hay, gần đây đọc được một bài viết mang tên “Lời cáo biệt tốt đẹp dành cho bản thân” và nhận ra rằng pháp luật có một thứ gọi là “Quyền được quyết định của người bệnh” được Đài Loan thông qua và ban hành từ năm 2009, theo đó người bệnh có thể toàn quyền quyết định về cái chết của mình, không cần bác sĩ hoặc người nhà quyết định hộ nữa.

Nữ sĩ Quỳnh Dao cho biết, bà đã dặn dò hai con về chuyện hậu sự của mình và các con đều hoàn toàn tôn trọng ý kiến của mẹ. 

ĐKN xin được chia sẻ chia sẻ lại bức tâm thư đến quý độc giả:

“Mẹ nghĩ rằng, các con đều hiểu rõ mẹ sợ hãi cái ngày định mệnh ấy đến nhường nào. Giờ đây, mẹ muốn nói rõ về “quyền lợi” của mình, những ai đọc được bức thư này có thể làm chứng, rằng dù thế nào đi chăng nữa, dù gặp bất cứ áp lực nào cũng không được lưu giữ hài cốt của mẹ, không được biến mẹ thành “cứu sống không được, để chết không xong”. Nếu các con làm thế thì sẽ là “đại bất hiếu!”.

Chân dung nữ sĩ Quỳnh Giao (ảnh: afamily).

Năm nay mẹ 79 tuổi, năm sau đã là 80. Quả là đời người đã dài, mẹ không vì chiến tranh, bệnh tật, nghèo đói, thiên tai… mà đi trước một bước. Sống đến tuổi này đã là diễm phúc lắm rồi. Chính vì lẽ đó, từ giờ trở đi, mẹ sẽ đón nhận cái chết với nụ cười trên môi. Mong muốn của mẹ chỉ là:

1. Dù mẹ có lâm trọng bệnh thế nào, nhất quyết không được phẫu thuật, hãy để mẹ ra đi nhanh chóng. Chừng nào mẹ còn minh mẫn làm chủ được mọi thứ thì hãy để mẹ làm chủ, bằng không thì phải nghe theo ý nguyện của mẹ.

2. Không được đưa mẹ vào phòng điều trị hồi sức cấp cứu đặc biệt.

3. Bất luận là chuyện gì, tuyệt đối không được lắp ống thở cho mẹ. Bởi vì một khi mẹ đã mất khả năng nuốt, tức là cũng mất đi niềm vui ăn uống. Mẹ không muốn sống cuộc sống như vậy.

4. Thêm một điều nữa, dù có chuyện gì, cũng không được đặt ống truyền chất bổ cho mẹ. Kể cả ống thông, ống thở… đều không được.

5. Mẹ đã từng nhắc nhở rồi, những biện pháp cứu sống như điện giật, các loại máy móc, tất cả đều không được dùng. Mẹ muốn ra đi nhẹ nhàng, điều này còn quan trọng hơn việc để mẹ sống trong đớn đau.

Mẹ đã từng nói: “Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi”.

Nữ sĩ cho biết thêm, bà không muốn mai táng theo nghi thức mà mọi người vẫn hay làm. Bà dặn dò con không đăng cáo phó, không làm lễ truy điệu, không đốt vàng mã… Bà muốn mọi việc diễn ra lặng lẽ, đơn giản, không phô trương.

“Cái chết là việc riêng, đừng làm phiền người khác, càng đừng làm phiền những người yêu mến mẹ. Nếu thật lòng yêu mẹ, họ sẽ hiểu cho mẹ…”

***

Có thể nhiều người sẽ thấy “Lời cáo biệt” của nữ sĩ Quỳnh Giao thật kỳ cục và khó hiểu, nhưng chẳng phải chúng ta đều như vậy – “khi sinh chẳng mang được gì đến, khi tử chẳng đem được gì theo” hay sao? Cho dù là quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách hay là một người dân bình thường, nghèo đói xin ăn… đến giây phút cuối đời đều chung một tư thế, lặng yên nằm xuống và trở về với cát bụi.

Đã biết chốn ni là quán trọ. Hơn, thua, hờn oán… để mà chi! Ảnh: sohu.

Sống được bao lâu đều đã có mệnh trời, dẫu có muốn thay đổi cũng chỉ là hoài công. Chi bằng chọn cách “thuận theo tự nhiên” ra đi thanh thản, nhẹ nhàng như một làn khói. Nào hồi sức đặc biệt, nào lắp ống thở ôxy, nào y học hiện đại tiên tiến… đã có ai thắng nổi mệnh trời? Thôi thì hãy “kính trời hiểu mệnh”, sống thuận theo Thiên ý, để lại chút phúc phận cho đời sau.

Đã biết chốn ni là quán trọ
Hơn, thua, hờn oán… để mà chi!
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì…

Video xem thêm: Lắng đọng đêm về số 647: Học cách sống “lành”

videoinfo__video3.dkn.tv||07a67cc1e__

Ad will display in 09 seconds