Chiến tranh Hán Sở kết thúc, giang sơn đã về tay nhà Hán, thiên hạ lại được hưởng thái bình. Nhưng trang sử ấy cũng để lại một mối hận ngàn thu: Trung thần bị giết oan, anh hùng bị bức mệnh. Ân ân oán oán nối nhau, trở thành bản án bi thương nhất trong lịch sử.

Bản án oan của cuộc chiến Hán Sở khiến đất trời thương tâm, thiên địa nhỏ lệ, ngay cả các vị phán quan dưới địa phủ cũng không sao phân xử được. Nhưng may mắn thay có một cao nhân đã xuất hiện để thẩm án, khiến quỷ thần bội phục. Đó chính là vị cao nhân được khắc họa qua truyện “Náo âm ty Tư Mã Mạo đoạn ngục”, trong tác phẩm Dụ thế minh ngôn của Phùng Mộng Long.

Truyện kể rằng…

Thời Hán Linh Đế, ở quận Thục vùng Ích Châu có một nho sinh tên là Tư Mã Mạo, tự Trọng Tương. Từ nhỏ Trọng Tương đã tỏ ra là cậu bé thiên tư thông tuệ, 8 tuổi đã nổi tiếng là thần đồng, được quan phủ tiến cử lên kinh thành dự thi.

Nhưng cậu bé Trọng Tương vì vô tình mạo phạm tới quan khảo thí mà bị đánh rớt, đành phải trở về quê nhà. Về nhà, Trọng Tương đóng cửa cả ngày ở trong phòng đọc sách thánh hiền, tu đức rèn tài, hy vọng sẽ lại có ngày làm rạng danh tiên tổ. Chẳng bao lâu sau phụ mẫu qua đời, cậu bèn cất một cái lều nhỏ ở kế bên mộ phần của cha mẹ để cư tang thủ hiếu suốt 6 năm tròn.

Phần vì nhớ thương cha mẹ, phần lại vì cám cảnh nỗi học tài thi phận, không thể đem sở học sở tài ra thi thố, nên Trọng Tương thường ủ rũ phiền não. Lúc ấy nạn mua quan bán tước đã trở nên phổ biến, người có quyền cậy quyền, kẻ có thế cậy thế, còn kẻ không quyền không thế cũng tìm cách lo lót chạy chọt để có được một chỗ đứng trong quan trường, khiến những bậc học sĩ chân chính chán nản buông xuôi, phó mặc cho số phận.

Chớp mắt cậu bé Trọng Tương ngày nào giờ đã gần 50, vẫn chỉ là một tú tài xoàng xĩnh. Hôm ấy, dưới ánh đèn dầu leo lét, Trọng Tương nhấp một ngụm rượu rồi cám cảnh viết bài Oán Từ để giãi bày nỗi lòng. Bài thơ viết xong, ông đứng dậy đi đi lại lại, miệng lẩm nhẩm từng câu từng chữ, càng đọc lại càng thấy trong lòng thêm ưu tư buồn bã. Ông bèn châm lửa đốt đi, vừa đốt vừa than rằng:

“Ông Trời ơi là ông Trời, sao ông lại thờ ơ mặc kệ trước thói đời đen bạc? Tôi Tư Mã Mạo, tự hào rằng bản thân mình cả đời thanh liêm chính trực, chưa từng làm bất kỳ điều gì phải hổ thẹn với lòng, vậy sao cứ phải long đong lận đận như thế? Nếu tôi là Diêm Vương, thì sẽ không để xảy ra nỗi bất bình nào trên thế gian này”.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, Trọng Tương nhấp một ngụm rượu rồi cám cảnh viết bài Oán Từ để giãi bày nỗi lòng. (Ảnh minh họa: pinterest.com)

Nói xong, ông gục đầu xuống bàn mà khóc, rồi thiếp đi tự lúc nào không hay.

Bất chợt từ đâu xuất hiện môt đám quỷ sai nha, mặt xanh răng xám, tướng mạo hung dữ vô cùng. Chúng hầm hầm kéo đến hét vào mặt Trọng Tương: “Ngươi chỉ là một tên tú tài quèn, sao dám cả gan oán trời trách đất, phỉ báng Diêm Vương? Hôm nay chúng ta sẽ lôi ngươi xuống Diêm La điện, xem ngươi còn lời nào than vãn nữa không?”.

Vừa dứt lời, cả đám quỷ tên nào tên nấy sừng sộ sấn tới, con thì kéo tay, con thì lôi chân, con lại quấn dây xích sắt quanh cổ ông. Trọng Tương kêu lên một tiếng thất thanh, nhận ra mình vừa tỉnh ngủ, đó quả thật là một giấc mộng dài!

Trọng Tương sờ tay lên trán thấy mồ hôi túa ra như tắm. Ông bèn gọi vợ pha cho mình một tách trà nóng. Nhưng trà vừa bưng đến, bà Uông thị đã thấy chồng mình gục xuống bàn nằm mê man bất tỉnh. Đoán rằng chồng trúng gió độc, bà bèn dìu ông lên giường nằm nghỉ, rồi thức cả đêm trông giấc ngủ cho ông.

Thì ra sau khi viết bài Oán Từ, Trọng Tương lại đốt dưới ngọn đèn dầu, vừa hay lúc ấy Du Thần đi ngang qua biết được, bèn bẩm báo lên Ngọc Đế. Ngọc Đế thấy lời lẽ phạm thượng đã đùng đùng nổi giận, nhất quyết phải trừng phạt kẻ hạ trần mắt thịt to gan này.

Ngọc Đế nói: “Thật là cuồng vọng! Hắn ta làm Diêm Vương là có thể sửa đổi mọi sai lầm trên thế gian sao? Những bản án nơi âm ty chất cao như núi, thập điện Diêm Vương ứng phó còn không xuể, chỉ một mình hắn ta có thể làm được chăng?”.

Bất chợt từ đâu xuất hiện môt đám quỷ sai nha, mặt xanh răng xám, tướng mạo hung dữ vô cùng. (Ảnh minh họa: phimmoi.net )

Thái Bạch Kim Tinh thương xót, bèn nói: “Muôn tâu đại đế, chi bằng bắt Tư Mã Mạo xuống âm ty, yêu cầu hắn phải thay Diêm Vương phân xử một vài vụ án oan khiên éo le nhất hiện đang tồn đọng chưa thể giải khai, nội trong 6 giờ phải hoàn tất. Nếu xét xử công minh thì kiếp sau sẽ được hưởng đại phú đại quý, còn bằng như không thì sẽ phải đả nhập địa ngục mà chịu tội”.

Qua Quỷ Môn quan, xuống Diêm La điện

Trọng Tương theo đám quỷ sai xuống Diêm La điện, được hoán đổi quan phục với Diêm Vương, rồi lại ngồi trên công đường thẩm phán bốn vụ án oan từng khiến Diêm Vương nhức nhối, đã tích tụ hơn 300 năm nơi địa phủ. Bốn vụ án đó là:

Vụ án thứ nhất: Giết oan trung thần
– Nguyên cáo: Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố
– Bị cáo: Lưu Bang, Lã Hậu

Vụ án thứ hai: Lấy oán trả ơn, vong ân phụ nghĩa
– Nguyên cáo: Đinh Công
– Bị cáo: Lưu Bang

Vụ án thứ ba: Chuyên quyền đoạt vị
– Nguyên cáo: Thích thị
– Bị cáo: Lã Hậu

Vụ án thứ tư: Thừa nguy bức mệnh
– Nguyên cáo: Hạng Vũ
– Bị cáo: Vương Ế, Dương Hi, Hạ Quảng, Lữ Mã Đồng, Lữ Đằng, Dương Vũ

Tư Mã Mạo thẩm án oan sai

Đầu tiên, Trọng Tương gọi Hàn Tín đến thẩm vấn.

Hàn Tín nói: “Tôi đã vì Hán Tổ mà lập 10 đại công lao, ai cũng biết rằng sau khi Hán Tổ có được thiên hạ, không những không hề nhớ tới công lao trước đây mà còn phế bỏ tước vị, đoạt binh quyền của tôi. Lã Hậu lại cùng với Tiêu Hà định kế lừa tôi đến Trường Lạc Cung, rồi vu cáo tôi làm phản. Tôi tự thấy mình vô tội mà phải nhận lấy kết cục thê thảm, phải mang nỗi oan khuất ấy hơn 300 năm ròng, kính mong Diêm Vương minh xét”.

Trọng Tương nói: “Ngài vốn là nguyên soái thống lĩnh vạn quân, chẳng lẽ không có ai giúp đỡ ngài hay sao?”.

Hàn Tín nói: “Trước đây tôi từng có một vị quân sư tên là Khoái Thông. Còn một người nữa là Tiêu Hà, từng tiến cử tôi làm chỉ huy, sau lại bày mưu hại tôi”.

Trọng Tương gọi Hàn Tín đến thẩm vấn. (Ảnh minh họa: youtube.com )

Trọng Tương gọi quỷ sai dẫn Khoái Thông và Tiêu Hà đến thẩm tra.

Trọng Tương hỏi Khoái Thông: “Có phải ông có thủy mà không có chung, đã không làm tròn chức vụ quân sư, thấy Hàn Tín gặp nạn mà không cứu hay không?”.

Khoái Thông nói: “Không phải là tôi hữu thủy vô chung, mà là Hàn Tín không nghe lời tôi khuyên giải, thì tôi biết làm sao được? Ban đầu tôi khuyên ông ta phản Hán, lấy Sở làm hòa, chia ba thiên hạ. Hàn Tín không theo thì thôi, lại còn trách tôi đã xúi giục mưu phản”.

Trọng Tương quay sang Hàn Tín, hỏi: “Vì sao ông không nghe lời Khoái Thông?”.

Hàn Tín nói: “Có một vị tiên sinh toán mệnh tên là Hứa Phục, từng khẳng định rằng tôi sống thọ 72 tuổi, công danh viên mãn, vì thế tôi không có lòng phản Hán. Ai ngờ rằng tôi lại sớm lìa đời, chỉ được 32 tuổi”.

Trọng Tương lại gọi Hứa Phục đến thẩm án: “Hàn Tín chỉ thọ 32 tuổi, thế sao ngươi lại nói ông ta thọ 72 tuổi? Ngươi là thuật sĩ mà chỉ mưu tính lừa tiền của người, suốt đời mê hoặc thế nhân, thật là đáng giận!”.

Hứa Phục nói: “Trong số mệnh, Hàn Tín đáng lẽ sống thọ 72 tuổi. Nhưng khi bỏ Sở theo Hán, Hàn Tín đi lầm đường, gặp hai người tiều phu nên vô tình để lộ tin tức, Hàn Tín bèn rút gươm giết hại người tiều phu. Về sau trong lúc thập diện mai phục, ông ta lại giết hàng trăm vạn binh Sở nên bị giảm 40 năm tuổi thọ”.

Trọng Tương gật đầu, rồi lại quay sang Tiêu Hà, hỏi: “Tiêu Hà, sao ông vừa tiến cử, lại vừa hại Hàn Tín?”.

Tiêu Hà đáp: “Ban đầu Hàn Tín mong có cơ hội lập thân mà không gặp được minh quân, trong khi đó vua Hán thiếu người cầm quân, nên tôi đã tiến cử ông ấy. Ai ngờ sau này vua Hán thay lòng đổi dạ, đố kỵ Hàn Tín. Nương nương muốn khép Hàn Tín vào tội mưu phản, tôi chỉ là kẻ bề tôi, vì sợ hãi uy lệnh của nương nương mà đành vẽ ra kế sách, chứ thực lòng không có tâm làm hại ông ấy”.

Trọng Tương nói: “Được rồi, cho ngươi lui ra”, sau đó gọi Bành Việt và Anh Bố đến thẩm vấn.

Bành Việt nói: “Tôi hữu công vô tội. Lúc ấy lợi dụng Cao Tổ viễn chinh nơi biên thủy, Lã Hậu truyền lệnh gọi tôi vào cung nghị sự. Khi tôi vừa bước vào, cửa cung liền đóng lại. Sau khi mời tôi ba chén rượu, Lã Hậu lại khởi lòng dâm dục, đòi hỏi tôi phải đáp ứng chuyện chăn gối. Tôi kiên quyết không theo, Lã Hậu đại nộ, giết hại rồi lấy thân thể tôi nấu làm nhục tương, nói rằng tôi chết là đáng lắm”.

Anh Bố cũng thưa: “Giang sơn nhà Hán là do tôi cùng với Hàn Tín và Bành Việt giành được, chúng tôi một lòng phụng sự, hoàn toàn không có tâm làm phản. Một ngày Lã nương nương sai sứ thần mang đến cho tôi một bình nhục tương, nói là làm từ thịt của Đại Lương vương Bành Việt. Tôi đem sứ thần ra trảm đầu. Lã Hậu biết được, sai người lấy thủ cấp của tôi. Tôi chết quá oan uổng, mong Diêm Vương minh xét”.

Trọng Tương nghe các nguyên cáo nói, trong lòng không khỏi cảm thán: “Xem ra đều là lỗi của Lưu Bang, Lã Hậu. Cái chết của ba kẻ tôi hiền thật khiến người đời thương xót”.

Lúc này, Hạng Vũ đến tố cáo 6 người là Vương Ế, Dương Hỉ, Hạ Quảng, Lữ Mã Đồng, Lữ Thắng, và Dương Vũ.

Trọng Tương nói với Hạng Vũ: “Người cầm quân diệt ông là Hàn Tín, vậy sao ông lại phản cáo 6 tướng ấy mà không phải là Hàn Tín?”.

Hạng Vũ nói: “Là do tôi có mắt mà không nhận ra anh hùng, nên Hàn Tín mới bỏ tôi mà đi, tôi không trách ông ấy. Tôi binh bại ở Cai Hạ, buộc phải chạy thoát thân. Lúc sau tôi gặp được một điền phu, bèn nhờ ông ấy chỉ đường ra đại lộ. Điền phu nói với tôi là bên trái, tôi bèn chạy theo hướng ông ta chỉ, nào ngờ đó là tử lộ. Điền phu này chính là Hạ Quảng hóa trang để hại tôi. Khi tôi đến Ô Giang Độ khẩu, gặp cố nhân là Lữ Mã Đồng, tôi chỉ mong ông ta tha cho tôi một con đường. Nào ngờ ông ta tập hợp 4 tướng bức tôi phải tự vẫn. Cho đến giờ trong tâm tôi vẫn oán thán”.

Trọng Tương gật đầu nói: “Vậy 6 tướng kia không giao đấu mà vẫn lập được chiến công, ấy là do lợi dụng lúc Hạng Vũ binh bại lực kiệt, bức hại ông ta phải tự vẫn. Bậc chính nhân quân tử ắt sẽ không làm như vậy”.

Trọng Tương tuyên án

Sau đó, Trọng Tương lại thẩm vấn những người còn lại, tất cả lời khai của các nguyên cáo và bị cáo đều được ghi chép lại tỉ mỉ. Cuối cùng, ông phân xử:

“Hàn Tín, ngươi tận trung báo quốc, thay nhà Hán đoạt một nửa giang sơn, nhưng lại chịu hàm oan mà chết. Kiếp trước ngươi vì Hán mà làm tướng, kiếp sau ngươi sẽ vì Ngụy mà được làm vua, lấy tên là Tào Tháo, hưởng một nửa giang sơn nhà Hán. Lúc ấy uy quyền cái thế, mặc sức ngươi báo thù kiếp trước. Nhưng lúc sống không được xưng đế, để chứng tỏ ngươi không có tâm mưu phản nhà Hán. Sau khi con trai nối ngôi nhà Hán, cậu ta sẽ tôn ngươi làm Võ Đế, hoàn lại cho ngươi thập đại công lao”.

“Lưu Bang, ngươi vẫn sẽ sinh vào nhà Hán, lập làm Hiến Đế, suốt đời bị Tào Tháo lấn át, khiến ngươi kinh hồn bạt vía, đứng ngồi không yên, một ngày dài như một năm. Bởi ngươi kiếp trước phụ bạc bề tôi, nên kiếp sau sẽ bị bề tôi ức hiếp làm tương báo”.

“Còn ngươi Lã Hậu, sẽ đầu thai vào nhà họ Phục, và vẫn làm hoàng hậu của Hiến Đế, lúc sống vì Tào Tháo mà ngươi thiên ma bách nạn, cuối đời ngươi lại bị bức tử trong cung. Ấy là quả báo cho tội giết Hàn Tín trong cung Trường Lạc”.

“Tiêu Hà, ta cho ngươi đầu thai làm Dương Tu, làm quan chủ bạ của Tào Tháo, đại bổng đại lộc, để báo đáp cái ơn ba lần tiến cử. Nhưng vì kiếp trước ngươi hèn nhát không dám can gián Lã Hậu, lại tòng mưu giết hại Hàn Tín, nên kiếp sau phải bị một tô canh gà khiến cho ngươi ‘làm lanh nói toạc’, bị Tào Tháo bắt tội tiết lộ cơ mưu, rồi lại sai chém đầu răn loài lẻo mép. Kiếp trước ngươi lừa Hàn Tín vào Trường Lạc cung, thì kiếp sau phải đền mệnh”.

“Cửu Giang vương Anh Bố, ngươi là tướng tài có công lớn mà bị giết oan, nên sẽ đầu thai lấy tên là Tôn Quyền, làm Ngô vương hưởng phú quý một nước”.

“Còn Đại Lương vương Bành Việt, ngươi vốn là người chính trực, trí dũng song toàn, ta cho ngươi đầu thai làm Lưu Bị, sau làm Thục đế cùng với Tào Tháo và Tôn Quyền tạo thế chân vạc, tam phân thiên hạ, sau sẽ được kế tục nhà Hán, để biểu dương lòng trung của nhà ngươi”.

“Khoái Thông, ngươi túc trí đa mưu, lại là mưu sĩ thân cận của Hàn Tín. Vì biết Lưu Bang là người ăn ở không có trước có sau, nên ngươi đã bày kế cho Hàn Tín giữ vững nước Tề, tách khỏi Lưu Bang, hòa với Hạng Vũ, chia ba thiên hạ. Chỉ hiềm nỗi Hàn Tín không nghe lời ngươi, vậy cho ngươi thác sinh làm Gia Cát Lượng, hiệu Ngọa Long, làm quân sư của Lưu Bị. Kiếp này ngươi tha hồ thi triển tài năng, thực thi kế chia ba thiên hạ theo hình chân vạc và cầm binh đánh cho Tào Tháo chạy dài, khiến Tào Tháo phải phục tài phục trí của quân sư”.

“Hứa Phục, ngươi khẳng định Hàn Tín thọ 72, nhưng ông ta chỉ sống đến 32 tuổi. Cho ngươi đầu thai làm Bàng Thống, hiệu Phượng Sồ, giúp Lưu Bị lấy Tây Xuyên, 32 tuổi chết ở gò Lạc Phượng, cùng tuổi như Hàn Tín năm xưa”.

“Phàn Khoái, ngươi trung hậu vũ dũng, ta cho ngươi đầu thai làm Trương Phi, cũng rượu, cũng mạnh mẽ, cũng nóng tính như lửa không thua gì kiếp trước”.

“Hạng Vũ, ngươi tính tình cương trực, khí tiết anh hùng, lòng không tà vạy. Kiếp này ngươi chỉ đổi họ mà không đổi tên, gọi là Quan Vũ. Ngươi và Trương Phi đều có sức mạnh vạn người không địch được, sẽ kết nghĩa với Lưu Bị cùng dựng lập cơ nghiệp. Nhưng có điều này: Phàn Khoái không nên vì nể mặt vợ mà giúp Lã Hậu làm điều bạo ngược, còn Hạng Vũ cũng không nên giết hại Tần vương Tử Anh, hỏa thiêu Hàm Dương. Do lỗi lầm ấy nên hai ngươi đều phải chết thảm. Nhưng Hạng Vũ vì không sát hại thái công, không làm ô nhục Lã Hậu, cũng không lấy tiệc rượu mà ngầm mưu hại người. Có ba đức ấy, nên ngươi sẽ sinh ra làm người nghĩa dũng cương trực, sau khi chết sẽ được phong Thần”.

Nhân vật Hạng Vũ. (Ảnh: netnews.vn)

“Đinh Công, ngươi vốn là tướng nước Sở, có tiền ân với Lưu Bang nhưng sau lại bị Lưu Bang giết hại. Ta cho ngươi đầu thai làm Chu Du để phò Tôn Quyền, bị Gia Cát Lượng chọc giận mà chết, hưởng thọ 36 tuổi. Bởi kiếp trước ngươi bất trung với minh chủ của mình là Hạng Vũ, nên kiếp sau cũng không thể làm tròn bổn phận với minh chủ của mình là Tôn Quyền”.

“Hạng Bá, ngươi là chú của Hạng Vũ mà nỡ phụ cháu để theo Lưu Bang. Còn Ung Xỉ, ngươi là tôi của Hạng Vũ mà phản Hạng theo Lưu. Kiếp sau Ung Xỉ đổi tên thành Nhan Lương, còn Hạng Bá đổi tên thành Văn Xú, cả hai đều bị thanh long đao của Quan Vũ xử trảm”.  

“Còn sáu tướng của Hạng Vũ, vì các ngươi cùng phản Hạng Vũ để theo Lưu Bang, nên kiếp sau phải làm sáu tướng trấn giữ năm cửa ải của Tào Tháo, bị Quan Vũ phò hai chị dâu vượt năm ải chém sáu tướng, để răn loại người phản chúa”.

“Thích Cơ và con trai là Lưu Ẩn, trước bị Lã Hậu ghen ghét hãm hại, nay sẽ được đầu thai làm Cam phu nhân và thái tử A Đẩu (Lưu Thiện), hưởng nghiệp nhà Thục Hán”.

Sau đó, Trọng Tương cởi bỏ bộ quan phục của Diêm Vương, trở lại là vị tú tài như trước, còn phán quan thì mang quyển sổ ghi chép lời tuyên án của Trọng Tương đến trình Diêm Vương, sau lại được Diêm Vương kính cẩn dâng lên Ngọc Đế. Ngọc Đế xem qua, cảm khái khen rằng:   

“Vụ án lớn gây nhức nhối suốt 300 năm qua, vậy mà chỉ trong 6 giờ đã được một người phàm phán định. Đó quả là bậc kỳ tài hiếm có trong thiên hạ! Tài đức của Tư Mã Mạo làm kinh động trời đất, quỷ thần kính phục, thật đáng được hưởng ngội vị vương hầu. Kiếp sau ông ta đổi tên mà không đổi họ, gọi là Tư Mã Ý, cả đời làm tướng, cuối cùng thôn tính Tam Quốc, lập nên nhà Tấn”.  

Trọng Tương lĩnh ý chỉ của Ngọc Đế, trong lòng vô cùng mãn nguyện. Ông nghĩ đến người vợ kết tóc xe tơ với mình nên thưa lại với Diêm Vương cho phép kiếp sau Uông thị vẫn được làm vợ, cùng ông đồng cam cộng khổ để tiếp nối ân nghĩa phu thê kiếp này. Diêm Vương gật đầu chuẩn tấu.

Trong mộng thấy quan tài

Trọng Tương tỉnh giấc, nhìn sang bên cạnh thấy Uông thị vẫn khóc lóc nỉ non bên giường. Ông liền kể cho vợ nghe toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Một ngày, Trọng Tương mộng thấy quan tài, ông biết mình sắp rời đi nên nói với thê tử rằng:

“Đã đến lúc ta phải quy tiên tạ thế rồi. Nàng ở lại hãy giúp ta an bài hậu sự, ta ở dưới âm gian sẽ chờ đợi để được hội ngộ cùng nàng. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, ta chỉ mong nàng giúp ta nhắn nhủ với thế nhân rằng: Qua câu chuyện xử án dưới âm tào mọi người đều thấy ‘thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo’ là Thiên lý bất biến. Kiếp người là hữu hạn nhưng luân hồi thì vô hạn, nhất định phải tích đức hành thiện kiếp này thì mới mong được hưởng phúc về sau…”

Tâm Minh

Thể Loại: Văn hóa