Vào một sáng Chủ nhật, trong khi đang đi dạo phố, người phụ nữ quý phái nhìn thấy một người ăn xin cạo râu và quần áo mặc ngược. Mọi người qua đường đều nhìn ông ta với sự khinh miệt.

Cô cúi xuống hỏi người ăn xin:

– Thưa anh? Anh không có chỗ trú chân trong thời tiết giá lạnh sao? 

Người ăn xin nhìn cô, nghĩ rằng cô cũng giống như mọi người khác, chỉ đến để chế giễu anh ta. Anh tự ái, gầm gừ lên tiếng:

– Hãy để tôi yên!

Người phụ nữ mỉm cười với anh và nhẹ nhàng hỏi anh có đói không?

Người ăn xin trả lời với một vẻ mỉa mai :

– Không, tôi chỉ đi ăn với Tổng thống!

Sau một hồi nói chuyện như kiểu tranh luận, người phụ nữ cuối cùng cũng thuyết phục được người ăn xin vào quán ăn.

Ảnh minh họa (nguồn: Simomot).

Người phụ nữ lúc này mới nhẹ nhàng hỏi:

– Anh có nhớ nhiều năm trước có một cô gái vô gia cư từng thường xuyên đến đây không? 

Anh chàng ăn xin nhìn cô một hồi và nhớ khung cảnh quá khứ hiện về…..

Người phụ nữ kể:

– Lúc đó, tôi vừa tốt nghiệp và đến thành phố tìm việc làm. Tôi đã không tìm thấy một công việc nào trong một thời gian rất dài và bị đuổi ra khỏi căn hộ đang thuê vì không có tiền. Tôi vẫn còn nhớ, khi ấy là tháng 2, và tôi phải sống vạ vật trên các con phố…

Khuôn mặt của người ăn xin đột nhiên sáng lên:

– Tôi nhớ cô rồi. Khi đó tôi đang bán bánh tại quầy, cô đến và hỏi tôi cho một cái gì đó để ăn. Tôi nói rằng nếu làm như vậy tôi có thể sẽ bị đuổi việc.

– Nhưng sau đó anh vẫn cho tôi chiếc bánh sandwich lớn nhất kẹp thịt bò nướng, một tách cà phê, rồi cho tôi ngồi và thưởng thức bữa ăn.

Người phụ nữ nói tiếp:

– Nhớ lại thời khốn khổ, sáng nay tôi ghé qua phố này, không ngờ lại gặp được anh… Anh đừng tự ái… tôi có thể kiếm việc làm và chỗ ở cho anh. Anh đừng lo, tôi có thể sắp xếp được vì tôi hiện nay là giám đốc nhân sự của ngân hàng thành phố.

Những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt của anh ăn xin:

– Biết bao giờ tôi có thể trả ơn để đáp đền lòng tốt của cô.

Người phụ nữ đỡ lời:

– Anh đừng nghĩ thế! Hãy cám ơn Thượng đế, Ngài dẫn tôi đến với anh.

Khi hai người rời quán, người phụ nữ nói với nhân viên:

– Cảm ơn vì tất cả sự phục vụ của các bạn!

– Không, thưa quý bà! Ngược lại, cảm ơn quý bà. Hôm nay chúng tôi đã được chứng kiến một phép màu của luật nhân quả.

Bài viết đã được ĐKN biên tập. Độc giả có thể đọc bài viết gốc tại đây.

Video xem thêm: Đạo đức nghề nghiệp đưa con người đến chỗ tôn nghiêm

videoinfo__video3.dkn.tv||2902105be__