Trong một đêm mưa gió bão bùng, tại ngôi làng nhỏ hẻo lánh của Brazil có một người phụ nữ chuyển dạ sinh con. Giữa lúc nguy cấp ấy, chồng cô lại vắng nhà, bên cạnh cô lúc này chỉ có cậu con trai mới tròn 5 tuổi.

Dưới tình thế cấp bách đó, cô không còn cách nào khác là phải gọi đến đội cứu hộ nhờ giúp đỡ. Trời mưa rất to khiến cho thôn làng gần như ngập lụt, đất đá trôi xuống, cả xe cứu thương và đội cứu hộ đều đã lên đường, vì thế không còn lại một ai để đến giúp cô. Nhân viên trực điện thoại đành phải gọi điện đến đội trưởng của một đơn vị khác, đang nghỉ ngơi ở nhà.

Vị đội trưởng kia lập tức đồng ý, hơn nữa còn tự mình đưa người phụ nữ ấy đến bệnh viện cấp cứu. Cuối cùng, cô cũng sinh nở được thuận lợi, mẹ tròn con vuông. Lúc này, vị đội trưởng chợt nhớ rằng trong nhà sản phụ còn có cậu con trai nhỏ tuổi đang bị lũ lụt vây khốn. Vị đội trưởng lập tức lấy điện thoại gọi cho nhân viên của mình. Anh ta là người “không nhiệt tình nhất” nhưng lại là người duy nhất đang nghỉ ở nhà. Hy vọng nhân viên này có thể đến cứu cậu bé gặp nguy hiểm kia.

Nhân viên “không nhiệt tình nhất” này rất khó chịu khi phải chui ra khỏi chăn và rời chiếc giường êm ấm để đến một nơi ngập lụt. Anh ta miễn cưỡng lái xe đến nhà cậu bé, trong tâm trạng bất bình, vừa đi vừa nguyền rủa trời đất quỷ thần, vừa nguyền rủa cả người đã sai khiến mình.

Mất một khoảng thời gian khá lâu, vượt qua đoạn đường quanh co và ngập nước, cuối cùng anh ta cũng tìm được đến nhà cậu bé. Cậu bé được đưa lên xe liền nhìn chằm chằm vào nhân viên này và nói: “Chú ơi, chẳng phải chú chính là Thượng đế sao!”

Vị nhân viên cứu hộ này đột nhiên nghe thấy câu nói của cậu bé liền chấn động. Anh thoáng chút nghĩ rằng: “Liệu có phải đứa trẻ quá sợ hãi mà có vấn đề không?” Anh liền lắp bắp hỏi lại cậu bé: “Cháu bé, vì sao cháu nói chú là Thượng đế vậy?”

Cậu bé nói: “Trước khi mẹ cháu đi đã bảo cháu rằng phải dũng cảm đợi ở trong nhà. Mẹ cháu còn nói rằng: ‘Lúc này, chỉ có Thượng đế mới cứu được chúng ta thôi!’”

Vị nhân viên nghe xong, bất giác cảm thấy vô cùng xấu hổ. Anh đưa tay xoa đầu cậu bé và nói một cách trìu mến: “Cháu bé, chú không phải là Thượng đế đâu, chú chỉ là một người bạn của cháu thôi!”

Anh vô cùng xúc động, không ngờ rằng lại có ngày mình trở thành Thượng đế trong mắt của người khác. Anh nhìn vào ánh mắt của cậu bé và cảm thấy như trong đôi mắt đó đang đốt lên một ngọn đèn – chính là ngọn đèn hướng thiện.

Mỗi một việc tốt, việc thiện mà chúng ta làm, dù nhỏ thôi cũng có thể đem lại sự ấm áp và cảm động vô cùng lớn lao cho người khác. Kỳ thực, đó cũng là đem đến cho bản thân chúng ta niềm hạnh phúc thực sự.

Chẳng trách, rất nhiều nhà tâm lý học đều đưa ra lời khuyến nghị lương tâm rằng: “Nếu có lúc nào đó bạn cảm thấy phiền não, chán nản, bạn hãy đi làm một việc thiện, giúp đỡ người khác. Bạn nhất định sẽ cảm thấy vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn và cuộc đời có ý nghĩa hơn. Đây chính là phần thưởng lớn nhất cho bản thân và cũng chính là “hiện thế báo” của bạn.”

Trong cuộc sống, có rất nhiều việc lớn mà chúng ta nhất thời không thể làm được như đạt được giải thưởng Nobel, hay kiểm soát được hiệu ứng nhà kính… nhưng vẫn còn vô số việc tốt nho nhỏ đang cần chúng ta làm. Tổ tiên của chúng ta chẳng phải cũng đã dạy rằng: “Chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm”, chúng ta còn chần chừ gì đây?

Mỗi người chúng ta đều có thể trở thành “Thượng đế” trong cảm nhận của người khác, có thể chỉ qua một ý niệm lương thiện, một việc làm lương thiện tình cờ nho nhỏ nào đó thôi, chứ không nhất định phải bởi một việc cao xa, to lớn nào đó đâu!

Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: