Thơ, là tiếng lòng của người thi sĩ. Khi kết hợp với thể thơ được dung luyện qua năm tháng cuộc đời, thì thơ có khả năng đưa người đọc thăng hoa. Bản thân thi sĩ, cảnh giới tinh thần của họ có lẽ cũng đã ngấm vào từng câu từng chữ, cho dù độc giả có cảm thụ được đến bao nhiêu, người thi sĩ cũng vẫn hạnh phúc trong những vần điệu của riêng mình.

Sáng sớm, trước nhà hoa nở rộ
Đến chiều, từng cánh dần héo khô
Đời người cũng ngắn ngủi như thế
Con sóng hồi luân chẳng bến bờ.

Lang thang trong mê nghìn năm nay
Kiếp này kiếp sau chịu đọa đày
Nghiệp chướng bao đời luân báo mãi
Bao giờ mới hết chuyện đắng cay?

Sáng sớm, trước nhà hoa nở rộ. Đến chiều, từng cánh dần héo khô. (Ảnh: Pinterest.com)

Tiền tài danh lợi như mây khói
Chỉ mấy mươi năm có đáng chi
Vậy mà lòng ta lưu luyến mãi
Đến khi chuyển thế còn lại gì?

Hồng trần lạnh bước cuối con đường
Mê luyến tình duyên nỗi tang thương
Ai còn ai mất sau một kiếp?
Mấy ai thấu suốt đời vô thường!

Hồng trần lạnh bước cuối con đường. Mê luyến tình duyên nỗi tang thương. (Ảnh: Pinterest.com)

Ta đứng nhìn theo phương trời xa
Duyên định nghìn năm chớp mắt qua
Cuộc đời từ nay thay đổi khác
Nhẹ duyên trần thế trở về nhà.

Hy Vọng

Có thể bạn quan tâm:

CLIP HAY

Ad will display in 10 seconds