Trông thấy người chạy loạn càng ngày càng nhiều, Vương Lão Lục mang theo toàn bộ tài sản của mình là một cái bao khoai lang bám chạy theo đoàn người.

Đi nửa đường Lão Lục gặp hai cha con kia bị đói đến chỉ còn thở thoi thóp, nhưng trên lưng người cha lại khoác một cái túi có vẻ rất to nặng.

Người kia trông thấy Lão Lục mang theo nhiều khoai lang liền thỉnh cầu Lão Lục cho con mình ăn, Lão Lục không đồng ý.

Người kia nói: “Ông bán cho tôi được không?” Nói xong ném túi bạc của mình trên mặt đất.

Mắt Lão Lục sáng lên, vì cả đời lão sống nghèo khổ, nằm mơ cũng không thấy số bạc nhiều thế này.

Lão Lục vác túi bạc lên đường, vì sợ hai cha con kia đổi ý nên cố gắng đi thật nhanh.

Vài ngày sau Lão Lục cũng mệt mỏi rã rời, không muốn bước đi nữa, vì trên đường đi không có ai bán thứ gì có thể ăn được.

Thế rồi hai cha con mua khoai lang kia lại xuất hiện trước mặt Lão Lục.

Lúc này, Lão Lục nhìn túi khoai lang người kia mang rồi bắt đầu thấy hối hận, Lão Lục tiến tới đòi mua lại túi khoai nhưng người kia kiên quyết không bán.

Lão Lục thất vọng ngồi bệt xuống đất ôm túi bạc của mình, bụng đói rũ rượi…

Lão Lục trông thấy diêm vương.

Diêm Vương nói: “Ta muốn tạo cơ hội cho ngươi phát tài, không ngờ lại lấy mất mạng của ngươi. Đúng là người chết vì tiền tài, chim chết vì ham ăn!”

Lão Lục nói: “Kiếp trước tôi quá nghèo, không muốn kiếp này lại sống như thế nữa.”

Diêm Vương nói: “Thực ra kiếp trước đáng lý mệnh ngươi chưa tận, số khoai đó ngươi có thể bán một nửa thì không sao, ai bảo ngươi bán hết? Việc hôm nay ngươi có hai hướng đi, một là đi hướng có hàng ngàn người cung phụng mình ngươi, một hướng kia là mình ngươi phải hầu hạ hàng ngàn người, ngươi muốn đi hướng nào?”

Vừa nghe, Lão Lục không kịp suy nghĩ liền trả lời: “Đương nhiên tiện nhân theo hướng hàng ngàn người cung phụng mình! Thế rồi Lão Lục bái tạ ngàn lần phấn chấn bỏ đi.”

30 năm sau lão Lục quay lại gặp Diêm Vương, nói Diêm Vương lừa mình.

Diêm Vương cười hỏi: “Sao ngươi nói thế?”

Lão Lục nói: “Vì nghe theo Ngài, tôi phải làm ăn mày cả đời.”

Diêm Vương nói: “Thì đúng rồi! Hàng ngàn người cung phục mình ngươi, đó chính là ăn mày! Ngươi không thể trách ta mà nên trách lòng tham của ngươi!”

Lão Lục vừa nghe xong liền thưa với Diêm Vương: “Bẩm Diêm Vương, mong Ngài kiếp sau cho tôi được sống những ngày tháng tốt đẹp!”

Diêm Vương nói: “Tốt thôi, hiện nay có hai chọn lựa: một là trông giữ núi vàng, một là trông coi khu đất rộng, ngươi chọn phần nào? Lần này Lão Lục suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy trông giữ núi vàng tốt hơn.”

Diêm Vương nhìn theo bóng Lão Lục xa dần, lẩm bẩm: “Kiếp này ngươi lại phải nghèo khổ! Đám tiểu quỷ hỏi tại sao? Diêm Vương nói: việc trông coi một mảnh đất chính là làm quan to một vùng; còn trông coi núi vàng, trên thực tế chính là giữ một kho thóc!”

Cuộc sống, vốn do chính bạn quyết định. Cùng đi trên một con đường, có người đi dạo, có người chạy, có người lái xe… Cách thức khác nhau dẫn đến kết quả khác nhau. Số phận cũng thế, có người vui vẻ chiến đấu, có người khóc lóc van xin, có người lặng lẽ chấp nhận… Thái độ khác nhau dẫn đến kết quả khác nhau. Không có ai quy định cách sống của bạn, tất cả do tự bạn lựa chọn. Người có tính cách khác nhau khiến lựa chọn của họ khác nhau; lựa chọn khác nhau khiến số phận của họ khác nhau.

Theo NTDTV

Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: