Chiều còn ở đó không chiều,
Để cho ngọn gió lay nhiều bông lau?
Một rừng quan tái bạc màu,
Gió luồn lách, rách mướp đầu, gió ơi!

Phải chăng hiu hắt là nơi,
Ức Trai đẫm lệ tiễn người biệt xa?
Rừng lau thửa ấy lệ nhòa
Rừng lau rạp xuống, la đà gió im.

Xạc xào chiều, những nỗi chìm
Trăm năm thoáng chốc bóng chim cuối trời…

Ải Nam Quan, Nguyễn Trãi ơi!
Tiễn đưa dúng dắng chuyển dời lại đâu?

Ai làm xơ xác rừng lau?
Ai làm ngọn gió úa màu lời cha?

Bao binh cách cuộc can qua
Ngàn lau vẫn thế, quê nhà vẫn đây!

Ức Trai ơi, hãy rời tay
Cha già đâu ở bên này nữa đâu
Triệu cành lau, tỷ nỗi sầu
Lau gầy như gió, bể dâu như người!…

La Vinh

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa – Nghệ thuật Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay:

Thể Loại: Nghệ thuật Văn thơ