Ta lại về với một dòng sông
Ba mùa ta xa, một mùa ta nhớ
Dù trước sông ta không còn trẻ nữa
Ta vẫn về khi mỗi cuối mùa đông.

Dù trước sông ta không còn trẻ nữa / Ta vẫn về khi mỗi cuối mùa đông.
Dù trước sông ta không còn trẻ nữa / Ta vẫn về khi mỗi cuối mùa đông.

Còn chỗ khuất nào cho ta đứng khóc không.?
Khóc rưng rức mà không cần ý tứ
Nơi sông hẹn nhưng người không về nữa
Chỉ còn làn hoa tím trôi thôi.

Nơi sông hẹn nhưng người không về nữa / Chỉ còn làn hoa tím trôi thôi.
Nơi sông hẹn nhưng người không về nữa / Chỉ còn làn hoa tím trôi thôi.

Ta trở về nghe sóng nước lao xao
Con cá thương ta chỉ bơi không quẫy
Con chim cuốc lủi nhanh vào lau sậy
Con cua kềnh giương mắt ngó trời cao.

Con chim cuốc lủi nhanh vào lau sậy / Con cua kềnh giương mắt ngó trời cao.
Con chim cuốc lủi nhanh vào lau sậy / Con cua kềnh giương mắt ngó trời cao.

Mỗi lần về cùng sóng nước trong veo
Ta gửi lại đây những gì mình ta nhớ
Vui hay buồn không còn quan trọng nữa
Sông đã lắng bồi từng khúc lở trong ta.

Vui hay buồn không còn quan trọng nữa / Sông đã lắng bồi từng khúc lở trong ta.
Vui hay buồn không còn quan trọng nữa / Sông đã lắng bồi từng khúc lở trong ta.

Hồng Oanh


Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: