Thơ: Có những lúc

Có những lúc chợt thấy đời mệt mỏi Chỉ muốn được như sóng nước ngủ yên bình Hay se sẽ ngả lưng mình trên cỏ. Gửi hồn vào tình đất mẹ mông mênh… Có những lúc ta chẳng còn gì nữa. Đất dưới chân như ...

Thơ: Thu về

Em như tia nắng đậu bên khung cửa mùa thu Như hồn nhiên nụ hồng chớm nở Ánh mắt xa xăm lạc vào hương hoa sữa Nồng nàn hơi thở mùa thu. Em tinh khôi trong khoảnh khắc nên thơ Khi thu đến nhuộm vàng ...

Chuyện bến phà

Thời tuổi trẻ tôi đi lại nhiều nơi, ngược Bắc xuôi Nam miền ngược miền xuôi đủ cả nên cũng biết được nhiều địa danh, đi trên nhiều chuyến phà qua các con sông lắm. Tôi đã đi hết các bến phà trên quốc lộ ...

Thơ: Bóng mây

Một bóng mây trôi qua, Bầu trời như thẫm lại. Rồi mây bay đi xa, Vườn lại đầy nắng trải. Nỗi buồn đến với ta, Như mây che ánh nắng, Tưởng rằng sẽ qua mau, Mà suốt đời trĩu nặng. Lương Bảo Tiểu mục Văn ...

Thơ: Chị tôi

Chị tôi con gái ven sông Cái duyên lặn giữa mặn nồng phù sa Đắng lòng mấy đợt lũ qua Mấy lần chị hứng phong ba đất trời. Chị tôi duyên phận ngậm ngùi Mà sao trong vắt tiếng cười, lạ chưa. Tin người tự ...

Chuyện đội và gánh

Cuối thập niên 70 của thế kỷ trước, tôi học trường Không quân trong Nha Trang. Đơn vị tôi gồm người tứ xứ từ Bắc vô Nam, nhưng quê Thái Bình chỉ có tôi và một anh người Hưng Hà. Khỏi nói việc trêu chọc ...

Nhớ quê hương

Chiều nay, ta mong về Miền quê xưa nhỏ bé Việt Nam ơi, quê mẹ… Từ lâu đã ra đi Từ lâu chưa quay về Lòng ta nhớ thương nhiều.   Chiều nay, ta mong về Dòng sông quê thủa ấy Vượt băng qua cây ...

Vạn năm một thuở

Từ khi mang kiếp con người Nổi trôi vòng xoay nghiệt ngã Từ lâu đã vội quên Tại sao mà ta lại đến Bên đời, hỡi người ơi?   Thời gian như cánh chim trời Vạn năm vụt qua một thoáng Còn năm tháng này ...

Thơ: Phút cuối cùng với mùa thu

Phút cuối cùng ta lỡ hẹn với mùa thu Khi ngọn gió heo may đã tràn về lối nhỏ Khoảnh khắc giao mùa chỉ làm gợi nhớ Một cái gì rất xa, rất xa… Phút cuối cùng ta lỡ hẹn với mùa thu Chẳng kịp ...

Thơ: Mưa

Chúng em đi trong mưa Che chung tầu chuối nhỏ Mưa lăng xăng trên đường Vươn ngón tay gõ nhịp Hạt mưa rơi lộp bộp Hạt mưa rơi thì thào Hạt mưa rơi ào ào Mưa dính vào đuôi tóc Mưa xếp thành hàng dọc ...

Nhớ mùa Đông xưa

Đông về, se sẽ và chầm chậm nhưng đủ ngấm vào hồn người những lắng sâu, đủ để người ta nhớ lại những mùa đông đã xa lắm, những mùa đông chỉ còn trong hoài niệm… Con đường xưa đi học cái rét chắn hai ...

Thơ: Mưa mùa hè

Mùa hè Hạt mưa lanh chanh Chen nhau đậu vào bông phượng vĩ Mưa mùa hè Em yêu đến thế Những buổi đi học về Bứt lá che đầu làm nón Chúng em đội màu xanh Đi trong cơn mưa mùa hạ Rúc rích tiếng ...

Thơ: Chiều Cát Bà

Chẳng là biển của ngày xưa Chẳng còn núi đợi sóng xô giận hờn Cát Bà chiều biển đằm hơn Gió vu vơ, sóng cô đơn dội về. Đâu rồi cát trắng pha lê Nắng vàng còn trải đam mê một thời Trùng dương con ...

Ngày về không xa

Vừa khi chuyển sinh nơi cõi người Chẳng ai còn nhớ chốn quê xưa Từ lưu lạc bôn ba trần thế Ai cũng hôn trầm một cơn mê.   Miền quê thủa xưa nơi cõi trời Hỏi ai còn nhớ đến hay chăng Ngàn năm ...

Chợ làng

Chợ Thuận Vi, đó chính là nơi hội tụ sự giàu đẹp, ấm no của dân làng là trái tim đập nhịp đều đặn mang sức sống đi khắp ngả. Từng phiên chợ dù là từng nhịp sống mới mỗi ngày một tràn trề, phong ...

Nắng mùa đông

Tôi yêu mùa đông không chỉ bởi nó gắn với bao kỉ niệm. Càng yêu hơn nắng mùa đông… Nó dịu dàng ve vuốt, làm sáng tươi không gian và xua bớt giá băng lạnh lẽo. Nắng đông không đến từ những vạt cỏ. Nó ...

Thơ: Cảm ơn!

Cảm ơn muôn cõi thiên thanh Cho con những khoảng trời xanh dịu dàng Vần thơ lục bát đa mang Ru con sống giữa muôn vàn yêu thương. Đường về, vô tận con đường Chốn trần gian vốn vô thường hợp tan Biết đâu muôn ...

Thơ: Chiều mưa không quên

Vâng suốt đời con không thể nào quên Buổi chiều mưa bố con mình về muộn Nhà thì xa, mặt trời mây phủ kín Đường trong rừng mau tối quá đi thôi Con vội vàng đi, đã xa rồi Vẫn thấy bố ở đằng sau ...

Thơ: Người đi

Người đi gió cuốn cuối trời Con thuyền ở lại chơi vơi giữa dòng Sông mênh mông, nước mênh mông Cánh buồm đỏ thắm còn không hỡi người? Giá mưa đừng xối lên đời Thì sông đâu dễ lở bồi lênh đênh. Mai ngày đêm ...

Thơ: Gió thiên thượng

Sáng tinh mơ Đêm vẫn còn ngái ngủ Nũng nịu làn sương Đen huyền như khói ngọc… Lanh canh, tiếng vô thanh Từ hư vô khe khẽ hát… Một ngọn gió, bay từ Thiên Thượng Qua mặt trời thiêu đốt Qua mặt trăng êm đềm ...

End of content

No more pages to load