Đúng năm giờ, bác Chu tài xế xe taxi phải giao xe. Nhìn đồng hồ đã năm giờ mười lăm rồi, bác tài đem tấm bảng “tạm thời không đón khách” treo lên. Đúng ngày cuối tuần, học sinh trong ký túc xá của trường Trung học Số 40 chạy ùa ra. Bác Chu nhịn không được thói quen này nên dừng xe lại, nhìn học sinh đi đi lại lại, mặc đồng phục nhà trường, trên mặt tươi cười rạng rỡ.

– Bác tài, cháu… cháu muốn ngồi xe của bác.

Một bé gái chân đi cà thọt, lưng mang cặp sách đi đến, nhìn hai bên phải trái, nói vội vàng. Bác tài nói phải giao xe và chỉ dừng xe chút xíu thôi. Em bé gái cúi đầu, mấy giây sau nó lại thành khẩn nói: “Cám ơn bác, bác tài, cháu chỉ ngồi một trạm là một trạm thôi”.

Hai chữ “cám ơn” làm cho bác Chu động lòng, bác nhìn trên trên thân em bé gái mặc cái áo giặt trắng tinh, một cái cặp sách cũ không thể cũ hơn được nữa, nên nhịn không được bèn thở dài nói: ”Lên xe”. Em bé gái sung sướng lên xe. Xe đến khúc quanh, em bé gái đột nhiên nói: “Bác tài, cháu chỉ có ba đồng bạc mà thôi, đến nửa trạm thì cháu xuống ạ”.

Bác tài nhìn trong kính chiếu hậu thấy em bé gái mặt đỏ ửng, không nói gì. Đây là xe taxi ở thành phố, giá mỗi đoạn đường có thể là năm đồng. Lái xe đến trạm dừng công cộng thì bác tài dừng xe lại, em bé đứng nơi cửa, vui vẻ nói: “Thật cám ơn bác, bác tài”.

Bác Chu nhìn thấy em bé gái khập khiễng đi về phía trước, đột nhiên trong lòng có chút ái ngại. Cũng từ ngày cuối tuần ấy, bác Chu mỗi ngày cuối tuần đều nhìn thấy em bé gái đứng đợi ở cổng trường, mấy chiếc xe taxi chạy qua, em bé gái nhìn như không nhìn, chỉ biết đứng chờ. Em bé gái đợi mình? Bác Chu đoán và trong lòng cảm thấy ấm áp, bác lái xe đến, em bé gái từ đàng xa giơ tay vẫy vẫy, bác Chu rất kinh ngạc, xe bác ta màu da cam giống với các xe taxi khác, em bé gái làm sao có thể nhìn mà biết được chứ?

Ảnh minh họa (nguồn: Pixabay).

Đây là ba đồng, đây là một trạm. Bác tài không hỏi em bé tại sao chỉ đứng đợi xe của mình, và cũng không hỏi tại sao chỉ ngồi có một trạm. Trong lòng em có một bí mật nhỏ, bác Chu tài xế rất hiểu điều này. Một lần, hai lần, ba lần, dần dần thành thói quen. Cuối tuần trước khi giao xe, thì người cuối cùng bác Chu chở, nhất định là cô bé thọt chân trong trường Trung học Số 40. Bác tài đem tấm bảng “tạm không chở khách” treo lên, chuyên tâm đợi trước cổng trường.

Em bé gái chỉ 14, 15 tuổi mà thôi, vừa nhìn thấy ông thì giống như con nai nhỏ chạy qua đường, lớn tiếng nói với bạn học “tạm biệt”, bất quá chỉ năm phút là em bé gái xuống xe, câu cuối cùng vẫn là: “Cám ơn bác, bác tài”. Hình như chỉ đợi câu nói ấy, cuối tuần bất kể là đi bao xa thì bác Chu cũng lái xe đến trường. Có lúc giao xe bị phạt, bác cũng nhất định chở em bé gái đi một đoạn đường. Cứ như vậy, hơn một năm trôi qua, chớp mắt mùa hè của năm thứ hai đã đến. Nhìn em bé gái mang cặp sách thật nặng nề, bác Chu đột nhiên cảm thấy như đánh mất cái gì đó. Bác biết em đã tốt nghiệp cấp hai, và em sẽ học cấp ba ở đâu?

– Bác tài, cám ơn bác, có lẽ đây là lần cuối cùng cháu ngồi xe của bác, thật làm phiền bác quá. Cháu thi đậu trường Trung học Tân Tập Nhất, có lẽ nửa năm mới về nhà một lần – Em bé gái nói.

Bác tài từ trong kính chiếu hậu nhìn cặp mắt em bé gái, trong lòng không yên. Em bé quả nhiên rất ưu tú, trường Tân Tập Nhất là trường điểm của tỉnh, thi đậu vào đó thì đã bước một chân vào ngưỡng cửa đại học rồi.

Ảnh minh họa (nguồn: Báo mới).

– Vậy thì bác đưa cháu về nhà – Bác tài nói.

Em bé gái lắc đầu nói mình chỉ có ba đồng bạc mà thôi.

– Lần này không lấy tiền – Bác tài nói xong thì nhìn đồng hồ, đưa em bé gái về nhà thì nhất định giao xe bị trễ giờ, có thể bị phạt chút tiền, nhưng có sao chứ? Bác muốn ngồi chung với em bé gái thêm chút nữa. Em nói địa chỉ rất xa, còn thêm bảy trạm nữa. Nửa giờ sau, bác tài dừng xe, em bé ôm cặp bước xuống, bác tài lấy một cái hộp trong xe ra, nói: “Đây là món quà bác tặng cháu”.

Em bé gái kinh ngạc nhận quà, sau đó cúi mình chào bác tài, nói: “Cám ơn bác, bác tài”.

Nhìn em bé gái thọt chân đi vào nhà, bác Chu tài xế thở dài. Cháu bé, từ nay không còn gặp lại nữa? Bác tài cũng không biết tên em bé là gì nữa!

Mười năm nữa lại trôi qua. Bác Chu tài xế vẫn còn lái xe taxi.

Hôm nay, việc làm không nhiều, bác đang lái xe, nhưng lại nghe được chương trình ca nhạc của đài giao thông phát đi chương trình “Nhắn tin tìm người, tìm bác tài xế mười năm trước thuê xe của công ty Thắng Lợi, số xe là Axxxx”. Bác Chu tài xế vừa nghe thì ngớ người ra, có người tìm bác? Mười năm trước, bác lái chính là chiếc xe này.

Bác gọi thẳng đến tổng đài, người phụ trách đưa cho bác số điện thoại. Bác Chu nghi hoặc, là ai nhỉ? Mỗi ngày bận bịu vì kế sinh nhai, ngoại trừ bà vợ ra thì bác tài không quen biết người phụ nữ nào khác.

Gọi cho số điện thoại kia, bác tài nghe tiếng của một cô gái trẻ, cô kinh ngạc, vui mừng hỏi: “Là bác sao, bác tài?”.

Bác tài giật mình, âm thanh này, lời nói này rất là quen thuộc, nhưng bác tài không nhớ là ai cả.

– “Cám ơn bác, bác tài” – Cô gái lại nói.

Hai người hẹn gặp nhau ở một quán cà phê. Khi gặp cô gái ấy, bác Chu hình như nhận không ra. Trước mắt là một cô gái thướt tha, là bé gái mười năm trước đi xe chỉ có ba đồng bạc đó ư? Cô gái đứng lên cúi mình chào bác tài và nói: “Từ trong lòng cháu cám ơn bác, bác tài”.

Rồi cô gái kể chuyện ngày trước. Hóa ra, mười hai năm trước, ba của cô cũng là một tài xế lái xe taxi, ông rất thương yêu cô gái, mỗi ngày cuối tuần, dù bận cách mấy, ông cũng lái xe đến trường đưa cô về nhà. Tết đến, cả nhà về quê ăn tết, vì để mang được nhiều đồ, ba của cô mượn xe bánh mì của người bạn. Lái xe được nửa đường, đột nhiên tuyết rơi rất nhiều, không may tông vào một chiếc xe hàng, xe bánh mì bị hư toàn bộ, ba của cô chết tại chỗ, chân của cô bị thương nặng.

Chôn cất ba xong, mẹ phải bồi thường xe cho người bạn của ba một khoản tiền lớn. Để làm phẫu thuật chân cho cô, mẹ làm việc ngày đêm không nghỉ. Còn cô, sau khi vết thương lành, lập tức đi học, nhất tâm muốn mau lớn. Cô rất kiên cường, việc gì cũng có thể chịu đựng, nhưng duy chỉ có một việc là không chấp nhận người khác thương hại mình. Cho nên, cô không nói cho ai biết việc bị tai nạn trên đường. Tan học về nhà, khi bị bạn học hỏi tại sao bây giờ lại đi xe công cộng? Cô bé nói dối là vì ba đi xa, nói dối được nửa năm, cho đến khi gặp bác Chu. Cô bé thấy chiếc xe taxi dừng bên đường không chút động đậy, giống như ba cô bé lái xe đến đợi trước cổng trường.

Ảnh minh họa (nguồn: 5true).

Cô bé chỉ có ba đồng để đi xe công cộng, nhưng cô bé lấy tất cả để ngồi xe taxi, chỉ ngồi một trạm, sau đó đi bộ nửa giờ nữa về nhà. Mặc dù đường rất xa, nhưng cô bé vẫn thản nhiên đi. Không ai có thể đoán biết là ba của cô bé đã chết.

– Bác nhất định không biết, chiếc xe taxi mà bác đang lái đó là chiếc xe mà ba của cháu đã lái, số xe cứ in mãi trong óc của cháu – Cô gái nói xong thì nước mắt rơi xuống – Cho nên, từ xa xa, chỉ cần nhìn thì cháu liền nhận ra nó.

Bác Chu tài xế thấy cay cay mũi, chút xíu nữa thì cũng chảy nước mắt.

– Tấm huy chương này cháu luôn mang trên mình, cháu không biết, nếu không có nó thì cháu có thể đi được đến ngày hôm nay không. Hơn nữa, bác trả lại cháu tiền xe, cháu vẫn cứ giữ nó. Có một chút tiền, cháu cảm thấy vấn đề gì cũng có thể khắc phục được. Mặc dù mất phụ thân, nhưng cháu vẫn có phụ thân như cũ.

Nói xong, cô gái lấy trong túi ra tấm huy chương, mang vào mình. Sau tấm huy chương có viết hàng chữ: “Chúc cuộc sống của con cũng như tấm huy chương này”.

Tấm huy chương này là của bác Chu làm quà tặng cho cô gái mười năm trước. Cô gái dắt cánh tay của bác, rời khỏi quán cà phê. Nhìn cô gái lái xe đi rất xa, bác Chu dừng xe bên đường, để cho nước mắt chảy xuống. Cô gái thọt chân, bây giờ bác tài mới biết tên, là Lâm Mỹ Tuyết. Con gái của bác tài đã chết cách đây mười năm vì ung thư. Khi con gái của bác còn sống, cứ mỗi ngày cuối tuần, bác đều lái xe đến trường đón nó. Con gái trước khi lên xe thì nói: “Cám ơn ba”, xuống xe cũng câu ấy: “Ba, con cám ơn ba”, hệt như em bé gái nói với bác vậy…

Ảnh minh họa (nguồn: Pixabay).

Tấm huy chương ấy là của con gái bác được thưởng trong kỳ thi Olympic, đã làm cho bác rất kiêu hãnh và tràn đầy hy vọng, nhưng con gái bác đột nhiên qua đời khiến bác vô cùng đau lòng. Ngày cuối tuần, đi ngang qua trường Trung học Số 40, bác đều dừng xe lại, hình như bác vẫn thấy hình ảnh con gái từ cổng trường chạy ra, lên xe, và lớn tiếng nói: “Ba, cám ơn ba”.

Trên đường trở về nhà, bác Chu mua một tờ báo, vừa mở báo ra xem thì bác liền thấy ngay hình của cô gái thọt chân ấy. Trên đề mục có chạy hàng chữ lớn: “Lâm Mỹ Tuyết – Phó Tổng giám đốc trẻ nhất của công ty đa quốc gia…, niềm kiêu hãnh của thành phố S…”. Bác Chu kinh ngạc há hốc miệng, đọc nhanh như chớp, vừa đọc, vừa móc túi lấy thuốc ra hút theo thói quen.

Đột nhiên, tay của bác chạm phải một phong bì, lấy ra, bên trong phong bì đựng đầy tiền đô-la Mỹ, bác Chu ngớ ra, bác nghĩ không ra Lâm Mỹ Tuyết bỏ tiền vào túi bác lúc nào? Có phải khi cầm cánh tay bác dẫn đi không?

Giữa xấp tiền ấy, cô còn kẹp một tờ giấy nhỏ: “Bác tài, đây là lợi tức của yêu thương, xin bác nhận lấy. Cái vốn vô giá thì vĩnh viễn ở trong lòng cháu. Cám ơn bác, bác tài!”.

Đôi mắt của bác tài lại mờ mờ thêm một lần nữa…

Linh Mục Giuse Maria Nhân Tài (dịch)

Bài viết đã được ĐKN biên tập. Độc giả có thể đọc bài gốc tại đây.

Video xem thêm: Hành trình người cha chữa bệnh suy giảm tiểu cầu vô căn cho con gái

videoinfo__video3.dkn.tv||5bb2f448d__

Ad will display in 09 seconds