Thơ, là tiếng lòng của người thi sĩ. Khi kết hợp với thể thơ được dung luyện qua năm tháng cuộc đời, thì thơ có khả năng đưa người đọc thăng hoa. Bản thân thi sĩ, cảnh giới tinh thần của họ có lẽ cũng đã ngấm vào từng câu từng chữ, cho dù độc giả có cảm thụ được đến bao nhiêu, người thi sĩ cũng vẫn hạnh phúc trong những vần điệu của riêng mình.

Khách thơ ướm hỏi nàng thơ
Có còn thương nhớ, đợi chờ trên mây
Có còn đong gió đổ đầy
Vào trong vạt áo, hàng cây, trời chiều?

Có còn ngày tháng tiêu diêu
Rong chơi khắp nẻo vườn yêu thuở nào
Có còn mơ mộng trăng sao
Có còn những lúc ngọt ngào đắm say?

Có còn ngày tháng tiêu diêu. Rong chơi khắp nẻo vườn yêu thuở nào. (Ảnh: Pinterest.com)

Có còn tay nắm chặt tay
Có còn hương tóc thơm bay ngát rừng
Có còn những lúc ngập ngừng
Có còn nắn nót đếm từng lời thương?

Có còn ghi những con đường
Có còn hoen dấu buồn vương mắt sầu
Nàng thơ giờ ở nơi đâu?
Có nghe hoài gọi ngàn câu ân tình?

Nàng thơ giờ ở nơi đâu? Có nghe hoài gọi ngàn câu ân tình. (Ảnh: Pinterest.com)

Vũ Trung

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn mà chuyên mục Nghệ Thuật Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Thể Loại: Nghệ thuật Văn thơ