Mạc Ngôn từng phân tích về chữ “Tôi” và được cư dân mạng vô cùng chào đón, ai nấy đều cho rằng ông nói rất có đạo lý. Chúng ta cùng xem thử nhé…

Một hôm chữ “Ngã 我 (tôi)” mất đi một dấu, thành chữ “Trảo 找 (tìm)”.

Để tìm lại nét đó của chữ “Ngã”, tôi đã hỏi rất nhiều người, nét còn thiếu ấy đại diện cho điều gì?

Thương nhân nói là tiền tài.

Chính khách nói là quyền lực.

Minh tinh nói là danh tiếng.

Quân nhân nói là vinh dự.

Học sinh nói là điểm số…

Cuối cùng “Cuộc sống” nói rằng nét còn thiếu ấy của chữ “Tôi” là “sức khoẻ và hạnh phúc”.

Không có sức khoẻ và hạnh phúc thì mọi thứ trên đời đều như mây khói mà thôi.

Không có sức khoẻ và hạnh phúc thì mọi thứ trên đời đều như mây khói mà thôi… (Ảnh: usplash.com)

Mạc Ngôn tự cười mình mà rằng:

Khi còn trẻ ông sợ nói nhiều dễ đắc tội với người khác, nên ông mới lấy bút danh là “Mạc Ngôn”, nghĩa là “Đừng nói”. Kết quả là ông lại viết rất nhiều, viết mãi viết mãi cho đến khi giành được giải thưởng Nobel văn học.

Hai kiểu người….

Ông nói:

Hai kiểu người tôi kính phục nhất là:

Người phụ nữ thời son trẻ đồng cam cộng khổ bên chồng trong những ngày tháng gian khổ,

Người đàn ông luôn ở bên vợ mình khi giàu sang phú quý.

Hai kiểu người tôi phải tránh xa:

Người gặp chuyện tốt thì “hôi của ăn phần”,

Người gặp khó nạn thì tránh xa.

Hai kiểu người tôi thường vương vấn:

Vợ chồng theo nhau như hình với bóng,

Tĩnh nghĩa vợ chồng gắn bó keo sơn (Ảnh: youtube.com)

Bạn bè dũng cảm che chở cho nhau.

Hai kiểu người tôi cự tuyệt:

Người hành sự không nhân nghĩa,

Người xử thế chẳng chân thành.

Hai kiểu người tôi sẽ luôn chịu trách nhiệm:

Người sinh ra tôi và người tôi sinh ra.

Hai kiểu người tôi trân quý:

Người dám mở miệng khuyên can tôi,

Người thực lòng nhung nhớ đến tôi!

Kiếp người như một đời của những làn gió đầy phong vị

Khi 62 tuổi Mạc Ngôn từng nói:

Nhìn thấy tuổi 60 đến rồi tôi chẳng thể nào nhịn nổi cười!!

Kiếp người như một đời của những làn gió đầy phong vị:

Kiếp người như một đời của những làn gió đầy phong vị. (Ảnh: unsplash.com)

10 tuổi: Ngây thơ (Phong vị thiên chân)

20 tuổi: Anh tuấn ngời ngời, sắc nước hương trời (Phong tư xước ước)

30 tuổi: Tài mạo chín muồi (Tài hoa song mậu)

40 tuổi: Phong thái vẫn đậm đà (Tài vận do tồn)

50 tuổi: Phong hoa tuyết nguyệt

60 tuổi: Đã nếm trải đủ nỗi đau kiếp người (Phong tư cốt thống)

70 tuổi: Phong vũ phiêu diêu

80 tuổi: Như gió thổi ngọn nến lay lắt (Phong chúc tàn niên)

90 tuổi: Như say như tỉnh (Phong điên vô thường)

100 tuổi: Yên nghỉ cùng đất mẹ (Phong quang đại táng).

Những lăng kính hài hước của đời người

17, 18 tuổi: Chơi đùa đầu tóc tả tơi.

27, 28 tuổi: Lập chí tiến thủ.

37, 38 tuổi: Thấy tiền là nhào vô.

47, 48 tuổi: Ý chí hừng hực.

57, 58 tuổi: Giày chẳng ai lau.

67, 68 tuổi: Chuẩn bị vali và lên đường.

77, 78 tuổi: Có thể bốc hơi khỏi nhân gian bất cứ lúc nào.

77, 78 tuổi: Có thể bốc hơi khỏi nhân gian bất cứ lúc nào. (Ảnh: pinterest.com)

Đời người như giấc chiêm bao hay giấc chiêm bao như một kiếp người?

Buông bỏ vướng mắc, truy cầu mới có thể hưởng thụ kiếp người.

Mỗi người xuất hiện trong sinh mệnh của bạn ắt hẳn đều là nhân duyên.

Người yêu mến bạn sẽ cho bạn sự ấm áp và dũng khí.

Người yêu mến bạn giúp bạn học được cách yêu thương và tự trọng.

Người không thích bạn dạy bạn sự khoan dung và tôn trọng.

Người không thích bạn khiến bạn tỉnh ngộ và trưởng thành.

Chẳng có người nào xuất hiện trong sinh mệnh bạn một cách vô duyên vô cớ. Sự xuất hiện của mỗi một người đều có nguyên do, đều đáng cảm kích.

Lòng người bởi coi nhẹ mà yên vui, bởi vì xem nhẹ mà hạnh phúc.

Chúng ta đều là khách qua đường giữa trời đất mênh mang. Thế sự đa đoan, chúng ta cũng chẳng thể tự mình nắm giữ, ví như thời gian trôi qua, ví như những bóng người vội vàng lướt ngang qua đời bạn.

Chữ “Tâm 心” có 3 chấm, chẳng có dấu chấm nào không chạy ra ngoài. Vậy nên bạn càng muốn nắm chặt lấy nó thì nó lại càng rời xa bạn nhanh hơn.

Cuộc đời, xem nhẹ nhìn thấu được bao nhiêu thì nỗi đau rời xa bạn bấy nhiêu.

Ai nấy đều sợ mình không tỉnh táo và đều hy vọng tâm mình sáng như gương.

Cuộc đời, xem nhẹ nhìn thấu được bao nhiêu thì nỗi đau rời xa bạn bấy nhiêu… (Ảnh: pixabay.com)

Kỳ thực kiếp người hà tất phải quá tỉnh làm chi?

Nấu cháo 3 phần là gạo, 7 phần là nước. Xử thế 3 phần là mình, 7 phần là người.

Đối với bạn bè 3 phần nghiêm túc, 7 phần khoan dung.

Đối với gia đình 3 phần yêu thương, 7 phần trách nhiệm.

Văn chương 3 phần đọc bằng mắt, 7 phần cảm nhận bằng trái tim.

Uống rượu 3 phần say, 7 phần tỉnh.

Đọc một cuốn sách trên tay, cả một thế giới mở ra hút tầm mắt.

Nhấm nháp dẫu một ly trà, nhưng điều học được lại là tri thức của cuộc sống.

Thưởng thức là rượu thơm nhưng hương vị lại là cuộc sống gian khổ.

Cuộc đời giống như một tấm vé một chiều, một đi không trở lại, không có sự chuẩn bị, mỗi lần lên sóng đều được truyền hình trực tiếp!

Cuộc đời giống như một tấm vé một chiều, một đi không trở lại… (Ảnh: twitter.com)

Trời đông lạnh nhớ mặc thêm áo ấm, hãy học cách chăm sóc cho bản thân, chịu trách nhiệm với sức khoẻ của mình.

Mọi thứ trên đời này đều không thuộc về bạn, duy chỉ có thân thể này mới là của bạn mà thôi.

Kỳ thực rất nhiều người luôn mong bạn hạnh phúc, nên nghĩ đến ai, hãy gửi luôn những lời nhắn nhủ này cho người ấy!

Cảm ơn vì có bạn trên đời… Cảm ơn vì có tôi trên cõi thế gian…!

Theo NTD tiếng Trung
Minh Nguyệt biên dịch

Có thể bạn quan tâm:

CLIP HAY

Ad will display in 09 seconds