Thời báo Tân Đường Nhân ngày 06/11/2025 đưa tin: Huyện Y An, tỉnh Hắc Long Giang đã bán bùn từ hai hồ chứa với giá “trên trời” hơn 800 triệu NDT, và người mua lại là một doanh nghiệp nhà nước vừa mới được thành lập vào tháng 10 năm nay. Có bình luận cho rằng, đây là hành vi lừa đảo tài chính do chính phủ ĐCSTQ đứng đầu, và cuối cùng vẫn là toàn dân phải trả giá.
Truyền thông Đại Lục ngày 4/11 đưa tin, Trung tâm Giao dịch Tài nguyên Thiên nhiên và Sinh thái Hắc Long Giang đã tổ chức một cuộc đấu giá vào ngày 23/10, đối tượng là quyền xử lý 20 năm đối với khoảng 11 triệu mét khối bùn trong “Hồ chứa Thượng Du” và “Hồ chứa Dược Tiến” ở huyện Y An, thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ.
Kết quả, một công ty 100% vốn nhà nước có tên là “Công ty TNHH Công nghiệp Bảo vệ Môi trường Trạch Nguyên Tề Tề Cáp Nhĩ” đã thắng thầu với mức giá cao 839 triệu NDT. Đơn giá là 76 NDT mỗi mét khối.
Thông tin đăng ký kinh doanh cho thấy, doanh nghiệp nhà nước này vừa được thành lập vào ngày 10/10 năm nay.
Ông Lại Vinh Vĩ, Giám đốc điều hành Hiệp hội Khích lệ Đài Loan: “Công ty này vừa mới thành lập đã trúng một dự án lớn như vậy. Cảm giác như là muốn lấy tiền của ngân hàng để thành lập công ty mới, sau đó để chính quyền địa phương kiếm tiền. Điều bất thường chính là ở đây, và cũng không có công ty cạnh tranh nào khác. Cảm giác quy trình của nó rất hợp pháp, nhưng thực tế toàn bộ quá trình lại thấy rủi ro cực cao.”
Vốn đăng ký của Trạch Nguyên Bảo Vệ Môi Trường chỉ có 270 triệu NDT, nhưng lại dám chi mạnh 800 triệu để đấu thầu, điều này cũng làm dấy lên đồn đoán của bên ngoài rằng liệu có vấn đề gì đằng sau hay không.
Ông Lại Vinh Vĩ: “Điều này đại diện cho việc tài chính địa phương eo hẹp, chính quyền địa phương eo hẹp lại phải tạo ra doanh thu, phải hợp pháp, và phải không để lại taiếng, vì vậy họ đã tạo ra một phương thức mới.”
Ông Từ Chân, một nhân vật thâm niên trên thị trường vốn Trung Quốc: “Tôi nghĩ nguyên nhân đằng sau thực sự là do thu nhập tài chính của chính quyền địa phương, thực sự là thu không đủ chi, đã cạn kiệt. Thực tế là họ đã chọn mô hình sử dụng đòn bẩy, một lối tư duy điển hình của ngân hàng đầu tư. Họ sử dụng đòn bẩy, và đòn bẩy có thể được khuếch đại bao nhiêu thì họ khuếch đại bấy nhiêu.”
Có blogger Đại Lục đăng bài đặt nghi vấn, trong bối cảnh tài chính địa phương khó khăn, “ba vốn ba hóa”, tức là tài nguyên hóa tài sản, tài sản hóa chứng khoán, vốn hóa đòn bẩy, đã trở thành kênh kiếm tiền mới của chính quyền địa phương, trong đó có cả bùn hồ chứa. Tỉnh Hắc Long Giang đang đẩy “ba vốn ba hóa” lên một tầm cao mới.
Ông Từ Chân: “Thực tế, đây chính là một hành vi lừa đảo tài chính, một vụ lừa đảo tài chính mà chính phủ dùng quyền lực để thực hiện. Họ làm vậy là để lấy được số tiền này ra, nên mới đăng ký thành lập vào ngày 10/10, chính là vì số tiền này mà thiết kế ra một phương án huy động vốn như vậy. Thực tế họ biết là sẽ không trả nổi, vậy thì cuối cùng khi phá sản, biến thành nợ xấu của ngân hàng, thì vẫn là toàn dân phải trả giá.”
Ông Lại Vinh Vĩ: “Vì vậy, đây chính là một cách kiếm tiền mới, và là toàn dân trả giá, rủi ro cực kỳ cao. Bề ngoài là hợp pháp, đúng quy trình, nhưng thực chất lại là một loại rủi ro cao.”
Blogger chỉ ra rằng, giá thầu bùn của 2 hồ chứa ở huyện Y An bị đẩy lên 839 triệu NDT, người trúng thầu có thể vay được ít nhất 600 triệu NDT từ ngân hàng. Như vậy, chính quyền địa phương dựa vào bùn hồ chứa để hoàn thành nhiệm vụ; doanh nghiệp nhà nước nhận được dự án và nguồn vốn, thực chất là để chính quyền địa phương có tiền; ngân hàng cũng hoàn thành chỉ tiêu, đây là một thế cục “ba bên cùng thắng”.
Còn về việc công ty này tương lai không trả được nợ, thì cứ để nó phá sản. Rất nhiều chính quyền địa phương đang làm như vậy, đặc biệt là ở tỉnh Hắc Long Giang.
Ông Lại Vinh Vĩ: “Ngân hàng ngoài việc nhận tiền gửi tiết kiệm của người dân, tất nhiên phải đưa tiền ra ngoài, để doanh nghiệp tạo ra doanh thu, để doanh nghiệp vay tiền ngân hàng và kiếm lãi suất. Sau khi doanh nghiệp có đầu tư, họ cũng có thể nộp một ít thuế cho chính quyền địa phương. Nhưng hiện tại hoàn toàn không có hoạt động này, toàn bộ vận hành kinh tế đã bị cứng nhắc, đã bị đình trệ. Vì vậy, trong tình hình này, họ phải tìm cách lấy tiền tiết kiệm của người dân trong ngân hàng ra để lập công ty. Trúng thầu trong tình huống không có đối thủ cạnh tranh nào khác, thì trong quá trình đằng sau đó, chính quyền địa phương có thể đã lấy không ít tiền.”
Ông Từ Chân: “Cách kiếm tiền này, tôi nghĩ nó là một vụ lừa đảo có hệ thống từ trên xuống dưới, không phải là một chính quyền địa phương, một huyện lỵ nhỏ, có thể nghĩ ra được lối tư duy này. Rất có thể là do những ‘ông lớn’ và ‘chuyên gia’ tài chính này, họ thiết kế ra phương án này để kéo dài sự sống cho ĐCSTQ. Thực tế, quá trình kéo dài sự sống này chính là quá trình đẩy nhanh sự diệt vong của nó.”
Blogger Đại Lục cũng cho rằng, đây là một trò chơi mà chính quyền địa phương lợi dụng “ba vốn ba hóa” để bòn rút vốn ngân hàng, và cuối cùng người nộp thuế, môi trường và xã hội sẽ phải gánh chịu chi phí.
Theo NTDTV