Tôn Tư Mạc, tương truyền ông sinh năm 541, mất năm 682, thọ đến 141 tuổi mới qua đời. Ông được người đời tôn xưng là Dược Vương và Tôn Thiên Y, là một thầy thuốc nổi danh thời cổ đại của Trung Hoa, và từng là một ẩn sĩ ở núi Thái Bạch, là người tu hành đắc đạo. Ông am tường thiên tượng lịch pháp và thuật dưỡng sinh giữ gìn sức khỏe.

Vào năm Hiển Khánh thứ 3, lúc Hoàng đế Cao Tông triệu kiến ông, ông đã hơn 90 tuổi, nhưng thị lực và thính giác của ông không hề suy yếu chút nào. Nhà thơ Lô Chiếu Lân và học giả nổi tiếng lúc bấy giờ là Tống Lệnh Văn đều dùng lễ của người thầy mà đối đãi với ông.

1, Thân thể người là hình ảnh thu nhỏ của tự nhiên

Nhà thơ Lô Chiếu Lân và Tống Lệnh Văn từng hỏi Tôn Tư Mạc: “Danh y có thể trị khỏi bệnh là dựa theo đạo lý nào?”.

Tôn Tư Mạc nói: “Ta nghe nói người thông hiểu Trời, nhất định có thể tìm thấy bản thể của Trời ngay trên thân thể người; người hiểu rõ người, nhất định là lấy Trời làm gốc. Vậy  nên Trời có xuân, hạ, thu, đông, đêm tối, ban ngày, hạ qua đông đến, luân phiên đổi thay, đây là vận động của đại tự nhiên. Thân thể người có tứ chi và ngũ tạng, thức ngủ, thở ra hít vào, bỏ cũ nạp mới, kinh mạch và khí huyết tuần hoàn. Lưu thông chính là khí huyết tuần hoàn, điều biểu hiện ra chính là khí sắc của con người, đây là vận động chính thường của thân thể người”.

“Dương dùng tinh hoa của nó, Âm dùng hình thể của nó. Đây cũng tương đồng như Trời và người vậy, đi ngược lại quy luật chính thường thì sẽ sinh bệnh. Bốc hơi sẽ tỏa nhiệt, nếu không sẽ sinh lạnh, ứ kết thì thành u nhọt (cục thịt thừa), bế tắc thì thành ung độc (nhọt độc). Theo chẩn đoán bề mặt, có thể tra ra được những thay đổi bên trong thân thể. Từ cơ thể mà đối chiếu giới tự nhiên thì cũng là như vậy. Vận động của các vì sao mà có sai sót, xuất hiện hiện tượng nhật thực, nguyệt thực và sao chổi rơi, đây là những dấu hiệu nguy hiểm của giới tự nhiên!  Lương y dùng thuốc để dẫn truyền, dùng châm cứu để trị bệnh cứu người. Người thánh minh dùng đạo đức cao thượng và khéo dùng người tài đức để cai trị thiên hạ. Cho nên, thân thể có thể tiêu trừ bệnh tật, trời có thể tiêu trừ tai họa, tất cả điều này là khí số!”.

Làm người gan cần lớn, tâm cần nhỏ

Lô Chiếu Lân hỏi: “Sự việc trên đời này nên làm thế nào?”.

Tôn Tư Mạc trả lời: “Gan cần lớn, tâm cần nhỏ, trí tuệ cần linh hoạt khéo léo, hành vi cần ngay chính không tùy tiện”.

Lô Chiếu Lân hỏi: “Giải thích điều này như thế nào?”.

Tôn Tư Mạc đáp: “Tâm là đứng đầu trong ngũ tạng, nó cần làm việc theo quy luật, vậy nên phải thận trọng. Gan là tướng lãnh của ngũ tạng, nó nhất định phải kiên quyết quyết đoán, cho nên gan cần lớn. Người có trí huệ hành động như Trời, cho nên cần linh hoạt khéo léo, người nhân nghĩa trầm tĩnh như Đất, vậy nên cần ngay chính không tùy tiện. Trong cuốn “Truyện” có nói: ‘Chớ vì đạt được lợi ích mà làm ngược lại; không bởi việc nhân nghĩa mà thấy hối hận. Đây chính là ngay chính không tùy tiện của người nhân nghĩa’. “Kinh Dịch” nói: ‘Gặp cơ hội thì lập tức làm ngay, không thể chờ đợi cả ngày, đây chính là linh hoạt khéo léo của người thông minh’”.

2, Người có “5 cái sợ” tâm tư mới rõ ràng

Lô Chiếu Lân lại hỏi: “Đạo lý dưỡng tính, điều quan trọng nhất là gì?”.

Tôn Tư Mạc nói: “Trời có đầy có khuyết, sự việc trên đời có muôn vàn khó khăn gian khổ, cho tới nay, chưa có người nào làm việc không cẩn trọng mà có thể từ trong gian khổ giải thoát ra ngoài. Vì vậy, những người chú trọng dưỡng tính, bản thân trước tiên cần biết thận trọng. 

Kinh Thi có nói: ‘Người không sợ tai họa, trời sẽ giáng tai họa cho người’.

Sợ hãi, quan trọng nhất là sợ Đạo, sau đó là sợ Trời, tiếp theo là sợ Vật, lại nữa là sợ Người, cuối cùng là sợ chính mình.

Bởi vậy, những người mất đi sự lo sợ, suy nghĩ dễ bị hỗn loạn không có mạch lạc, hành vi nôn nóng khó có thể tự kiềm chế, thần tán loạn, khí phù việt ra ngoài, ý mê mờ, chí dao động.

Người mà hiểu được những đạo lý này, chèo thuyền dưới nước, giao long không thể làm hại; đi trên đường, động vật thú dữ không thể làm tổn thương; nhiều loại bệnh tật, bệnh dịch cũng không bị lây nhiễm; những người thích nói xấu người khác cũng nói xấu không nổi. Người hiểu được đạo lý này, sẽ hiểu được mọi sự việc trên thế gian.

Trọng đức còn hữu hiệu hơn cả tiên đan

3, Uống “tiên đan” không bằng coi trọng đức

Câu nói trọng Đức sánh ngang tiên đan xuất phát từ “Thiên Kim Yếu Phương” (phương thuốc nghìn vàng), một cuốn sách của Tôn Tư Mạc, ông nói: “Bách hành chu bị, tuy tuyệt dược nhị, túc dĩ hà niên; đức hành bất túc, túng phục ngọc dịch kim đan, vị năng diên thọ” (Thiên Kim Yếu Phương), đại ý là đức hạnh tốt, mặc dù không dùng thuốc bổ, cũng có thể trường thọ; đức hạnh không tốt, ngay cả dùng tiên đan diệu dược, cũng không thể kéo dài thọ mệnh.

Tôn Tư Mạc cảm thán thói đời xuống dốc, người người theo đuổi danh lợi, lừa gạt, lòng tham không đáy, cuối cùng phóng túng mà chết. Tôn Tư Mạc chủ trương dưỡng tính ắt phải coi nhẹ danh lợi, coi danh lợi như mây trôi, có thể được có thể mất, ông đặc biệt tôn sùng câu nói “điềm đạm hư vô” trong Hoàng Đế Nội Kinh. Ông nói: “Chỉ có tu dưỡng đạo đức, không cầu thiện báo, mà tự có phúc báo; không cầu trường thọ, mà tự kéo dài thọ mệnh, đây mới là điểm trọng yếu của dưỡng sinh”.

Tại sao trọng đức lại hữu hiệu hơn cả tiên đan? Người bẩm sinh có “Tam bảo” của sinh mệnh, đó là: Tinh, Khí,Thần. Ba pháp bảo này hình thành nhiều tầng bảo hộ để kháng ngoại tà, bảo dưỡng sinh mệnh. Trong đó, “Nguyên Thần” (Thần) là chủ tể chân chính của con người, có nguồn gốc bản nguyên từ thế giới của Thần (thiên quốc), cho nên Nguyên Thần và Thần là có cùng đặc tính, là thần thánh, thuần chân, thiện lương; hơn nữa “Nguyên Thần” có tầng thứ cao nhất, tổ thành từ những hạt nhỏ nhất, có năng lượng mạnh nhất, năng lực bảo hộ sinh mệnh cũng là lớn nhất.

Như vậy làm thế nào để phát huy năng lực của Nguyên Thần? “Nguyên Thần” mặc dù đến từ thế giới của thần, có năng lực của thần, nhưng bởi vì tính ích kỷ của con người, tư tưởng không thiện, làm nhiều điều không tốt nên năng lượng thuần chính bị hao tổn, làm trở ngại “Nguyên Thần” vốn thiện lương, khiến cho “Nguyên Thần” không thể phát huy năng lực hộ vệ sinh mệnh mạnh mẽ. Nếu như người có thể trọng đức, bỏ đi những tư tưởng không tốt, như tâm ích kỷ, tâm tật đố, tâm tranh đấu v.v. thì có thể hiện ra uy lực mạnh mẽ của Nguyên Thần; cho nên trọng đức so với ăn tiên đan còn hữu hiệu hơn.

Người trọng đức sẽ trở thành người tốt có tu dưỡng. Nếu không ngừng nâng cao tiêu chuẩn hơn nữa, khiến bản thân ngày càng trở nên tốt hơn, sẽ có thể trở về với bản tính thuần thiện, thuần chân thuở ban sơ của mình. Bởi vậy Đạo gia mới giảng: “Phản bổn quy chân”, chính là quay trở về với cái bản nguyên sinh mệnh của mình, không còn những điều xấu xa dơ bẩn nữa. Hành trình đó được gọi là tu luyện.

Theo sách cổ ghi chép, Tôn Tư Mạc cuối cùng cũng tu luyện trở thành Chân nhân. Vậy nên sử sách còn gọi ông là “Tôn Chân nhân”. 

Năm đầu Vĩnh Thuần vua Đường Cao Tông (năm 682), Tôn Tư Mạc dậy sớm tắm rửa, chỉnh tề áo mũ, đoan chánh mà ngồi, nói với con cháu rằng: ta lên trời, ở trên thiên đình làm quan; rồi lập tức tắt thở. Nhưng khi qua đời hơn một tháng, dung mạo cũng không có thay đổi, đem thi thể để trong quan tài gỗ, thì chỉ còn lại bộ quần áo rỗng, thân thể đã tiêu mất. Đạo gia thành tiên chủ yếu có hai phương thức, một là như Hoàng Đế cưỡi rồng giữa ban ngày bay lên, hai là như Tôn Tư Mạc, gọi là “thi giải”, một loại chết giả, kỳ thực ông đã đắc đạo thành tiên.

Theo Epoch Times
Vũ Dương biên dịch

Từ Khóa: