Bức họa song thân xoắn kép Phục Hi Nữ Oa và sơ đồ cấu trúc của DNA giống nhau một cách đáng kinh ngạc ẩn chứa thiên cơ gì?…

Trong chuỗi xoắn kép DNA ẩn chứa mã bài tự của chỉnh thể sinh mệnh con người; phải chăng đây cũng là sợi dây rốn xoắn ốc để nhân loại hồi quy về vũ trụ tối nguyên sơ, dùng hình thức DNA để trình hiện cho hậu nhân?

Thời kỳ Nhân – Thần đồng tại

Vậy tại sao bức tranh “Phục Hi Nữ Oa đồ” mà chúng ta nhìn thấy lại là thân rồng và rắn, Nữ Oa chẳng phải chiểu theo hình tượng của bản thân mình mà tạo ra con người ư? Trong “Sử kí – Tam hoàng bổn kí” có ghi rằng, Phục Hi đầu người thân rắn, “Nữ Oa họ Phong Diệc, thân rắn đầu người, có đức của Thần thánh”. Mà hình tượng “đầu người, thân rắn” xuất hiện ở khắp nơi trên thế giới, là một hiện tượng lịch sử văn hóa trong phạm vi toàn thế giới. Cuốn sách cổ “Hoài Nam Tử – Thuyết lâm huấn” cho chúng ta biết rằng, Nữ Oa trong mỗi ngày có bảy mươi biến hóa. Vậy thì, sự hiển hiện đầu người thân rồng hoặc đầu người thân rắn, chỉ là các hóa thân khác nhau của bà mà thôi.

Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là 5-1618592096204-1.jpg
Bích họa Phục Hi Nữ Oa thời nhà Hán đại, tại Sơn Đông 

Từ những ghi chép lịch sử, chúng ta thấy rằng từ xa xưa, những vị Thần vĩ đại này khi xuất sinh đều có dị tượng, chỉ biết mẹ mà không biết cha. Từ “Quảng Bác Vật Chí” trong khâm định tứ khố toàn thư cho tới “Cổ kim đồ thư tập thành” đều có ghi chép thế này: “Hoa Tư lí đại nhân chi tích nhi sinh Phục Hi, Nữ Oa cảm giao quang quán nhật nhi sinh Chuyên Húc” (Ý tứ là Hoa Tư giẫm phải dấu chân đại nhân mà sinh ra Phục Hi, Nữ Oa cảm thụ ánh sáng giao quang hàng ngày mà sinh ra Chuyên Húc – một trong số Ngũ Đế). Phương thức mà Thần đến thế gian, không thể dùng tư duy của con người mà lý giải được.

Giai đoạn lịch sử này chính là thời kỳ người và Thần đồng thời tồn tại. Những truyền thuyết huyền thoại về việc Thần tạo ra con người từ bùn đất cũng được lưu truyền từ đời này sang đời khác trên khắp thế giới. Trong “Kinh Thánh”, Thượng Đế dùng đất sét để tạo ra con người; trong thần thoại Hy Lạp, Prometheus dùng đất sét để tạo ra con người; Nam Mỹ và những nơi khác cũng thuyết rằng Thần tạo ra con người. Các vị Thần khác nhau đã tạo ra các chủng tộc có màu da khác nhau dựa theo diện mạo của chính họ. Họ cũng dạy cho con người những kỹ năng sinh tồn và duy trì tín niệm kính Thần tự nhiên và thuần chính.

Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là 6-1618592560179.jpg
Đồ tượng giống như Phục Hi và Nữ Oa được phát hiện khắp thế giới và cả ở châu Phi.

Sự trùng hợp cao độ giữa bức họa song thân xoắn kép Phục Hi Nữ Oa và DNA cho thấy điều gì?

Từ quan điểm Nữ Oa dùng đất bùn để tạo ra con người, chúng tôi cũng lý giải rằng, bức họa song thân xoắn kép Phục Hi Nữ Oa và sơ đồ cấu trúc của DNA giống nhau một cách đáng kinh ngạc, điều này vừa khớp với giả thuyết rằng các vị Thần đã tạo ra nhân loại chiểu theo gen của chính họ.

Hình ảnh kết hợp giữa Phục Hi và Nữ Oa mà chúng ta thấy, hầu hết được vẽ bằng bút lông tỉ mỉ. Phục Hi và Nữ Oa thân trên ôm lấy nhau, thân áo được viền và sơn màu đỏ, còn tay áo thì bồng bềnh. Đuôi rồng hoặc đuôi rắn ở thân dưới tương giao, có viền đỏ và đen, bên trong tô màu trắng. Phục Hi nắm “củ” ở tay trái và Nữ Oa nắm “tắc” ở tay phải, có biểu ý tuân theo quy củ phép tắc, cũng giống như một chủng pháp tắc tự nhiên của vũ trụ vậy.

Năm 1983, trong số phát hành thử nghiệm của “Tạp chí Khoa học Xã hội Quốc tế” của UNESCO, đã chọn bức tranh “Phục Hi Nữ Oa đồ” bí ẩn này làm hình minh họa trên trang nhất, và đặt tên cho nó là “Hóa sinh vạn vật”.

Hơn nữa, trong hầu hết các phiên bản của các bức tranh Phục Hi và Nữ Oa, trong chu vi của bức họa đều có các điểm chấm tròn, nghĩa là họ được vây quanh bởi các vì tinh tú. Một số có mặt trời ở trên đầu và mặt trăng ở dưới đuôi, cả hai đều ngụ ý rằng nguồn gốc của sinh mệnh đến từ hàng ngàn đại vũ trụ. Vì vậy, cổ nhân tu Đạo thành Tiên, cũng chính là vì họ thông hiểu chân lý trường sinh của sinh mệnh, khiến nhục thân có thể thoát thai hoán cốt, phản bổn quy chân, vậy nên vĩnh sinh bất diệt.

Các vị Thần đã sáng tạo ra vũ trụ mà chúng ta đang sinh tồn?

Trong số những bức tranh được khai quật về Phục Hi và Nữ Oa, có hình ảnh Phục Hi một tay bưng mặt trời, một tay nắm “củ”, trong khi Nữ Oa một tay nâng mặt trăng và tay kia nắm “tắc”. Hơn nữa, từ mặt cắt của sơ đồ cấu trúc DNA, chúng ta có thể phát hiện hình ảnh Âm Dương giống với đồ hình Thái Cực.

Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là 2-1618591184452.jpg
Phần 1 bích họa Đôn Hoàng, triều đại Tây Ngụy, Động 285, dốc phía đông của đỉnh động: chính giữa của phần trên-Phục Hi và Nữ Oa nắm giữ củ và tắc.
Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là 3-1618591263103-1.jpg
Phần 2 bức bích họa Đôn Hoàng, triều đại Tây Ngụy, Động 285, sườn phía đông của đỉnh hang: chính giữa của phần trên-Phục Hi và Nữ Oa nắm giữ trì và tắc

Dùng tư duy trừu tượng mà xem xét, thì dường như những gì thần thoại nói với chúng ta không chỉ là về nguồn gốc của nhân loại, mà còn là một phép ẩn dụ về nguồn gốc của vũ trụ. Dưới kính viễn vọng, chúng ta có thể nhìn thấy rìa của dải Ngân Hà dưới dạng một cái đĩa quay. Giả sử Bàn Cổ khai thiên tịch địa chính là tạo ra tiểu vũ trụ trong đó có hệ Ngân Hà, Phục Hi khai tác Bát Quái là hệ Mặt trời, tiếp theo là Nữ Oa hạ thế tạo nhân, bổ thiên, chẳng phải đều là nằm trong phạm vi của vũ trụ này sao? Đó là một loạt các an bài có hệ thống để thiết lập và truyền thừa văn hóa Thần truyền.

Trong cuốn “Hoài Nam Tử – Lãm Minh” có nói: “Phục Hi, Nữ Oa, bất thiết Pháp độ, nhi dữ chí đức, di ư hậu thế” (Nghĩa là: Phục Hi và Nữ Oa không lưu lại Pháp tu để độ chúng sinh, nhưng lưu lại cái đức cho hậu thế). Cái Đức chính là Đại Đạo thông thiên của tự nhiên đạo pháp. Từ hàng ngàn năm nay, con người luôn khao khát ngưỡng vọng các vì tinh tú trên thiên không, khám phá vũ trụ, chẳng phải chính là trong mông lung mà cảm giác cội nguồn của mình thuộc về vũ trụ hay sao? Vạn vật tuy sinh ra trên Địa thượng, nhưng vạn vật sinh trưởng thì lại dựa vào Thiên.

Lý niệm Thiên nhân hợp nhất là cốt lõi văn hóa của dân tộc Trung Hoa. Nó siêu việt khả năng quan trắc của các công cụ khoa học hiện có, và trực tiếp tương thông, cộng hưởng với vũ trụ. Phục Hi chế cầm sắt, Nữ Oa chế sanh hoàng, với luật âm hài hòa của thiên âm là tần số rung động thuần thiện từ bản nguyên vũ trụ, có thể tịnh hóa nhân tâm, đưa con người trở về với bản tính tiên thiên chân thực, đồng thời cũng truyền tải diệu âm được mã hóa của Thần minh nhằm giáo hóa nhân loại. 

Những câu chuyện thần thoại nói gì với chúng ta?

Hình ảnh Phục Hi và Nữ Oa tay cầm mặt trời và mặt trăng, xung quanh là các tinh tú, được ghi lại trong “Thông quái nghiệm” như sau: “Càn khôn Tốn Cấn, thị tức tứ duy dã” (Vũ trụ trong Tốn Cấn, là chỉ có 4 chiều), tức là chúng Thần trong không gian cao tầng đã tạo ra thời-không giới hạn ở 4 chiều cho nhân loại – do đó nhân loại đương nhiên không cách nào nhìn thấy, lý giải được không gian mà Thần tồn tại.

Hình ảnh này chưa có thuộc tính alt; tên tệp của nó là 4-1618591965893.jpg
Phù điêu bằng đá thời Hán ở Tứ Xuyên: Phù điêu Phục Hi và Nữ Oa;Trời và Đất; Mặt trời và Mặt trăng.

Trong “Hoài Nam Tử – Địa hình huấn” có ghi lại: “Kiến mộc tại Đô Quảng, chúng đế sở tự thượng hạ” (Cây gỗ Kiến ở Đô Quảng, các hoàng đế đương thời tự lên xuống); Bản “Sơn Hải Kinh” nói: “Có một loại cây tên là Kiến mộc, Thái hạo viên qua”. Gỗ Kiến này chính là được các vị Thần dùng làm cái thang lên trời. “Thái hạo viên qua” là nói Phục Hi có thể đã đóng một cái thang bằng gỗ Kiến để qua lại xuyên việt giữa thiên đường và nhân gian. Thật tuyệt vời, chính là Phục Hi!

Theo đoạn mô tả về thông Thiên Địa trong “Quốc Ngữ – Sở Ngữ”: “Cổ giả Nhân – Thần bất tạp” (Nghĩa là thời cổ, người và Thần không tạp lẫn), vạn sự đều có thứ tự. Vào thời cổ đại khi Nhân – Thần đồng tại, con người và các vị Thần có thể giao tiếp với nhau. Sau khi Cửu Lê tác loạn, tạo thành “Cửu Lê loạn đức” trong nhân loại, người dân báng bổ Thần, và tai họa ập đến. Ngay cả khi Hoàng đế đại chiến Xi Vưu đắc thắng, nhưng bản chất ô nhiễm của con người đã hình thành, và nhân loại bắt đầu xuất hiện hiện tượng “Nhân – Thần hỗn tạp”, và “gia vi vu sử, hưởng tự vô độ” dẫn đến hiện tượng báng bổ Thần, coi Nhân – Thần cùng vị thế. Thậm chí có một số vị Thần xuống nhân gian cũng chịu sự ô nhiễm của nhân gian và trở thành bất khiết tịnh, dẫn đến “Nhân – Thần tạp nhữu, bất khả phương vật”. Chuyên Húc đế vì thế đã cắt đứt sự tương thông giữa địa dân và thiên Thần, kịp thời đình chỉ việc con người trong vô tri mà làm ô uế Thần minh, đồng thời cũng ngăn chặn Thần cảm thụ cái ô nhiễm của nhân loại, khiến “Nhân – Thần vô tương tẩm độc”, “Thiên Địa tương phân, Nhân – Thần bất nhiễu”, Nhân và Thần từ đó mới đoạn tuyệt, được gọi là “tuyệt Thiên – Địa thông”. Từ đó, đạo đức của con người dần dần xuống dốc, năng lực và Thần tính cũng dần dần đánh mất, cuối cùng trở thành như người phàm tục ngày nay. Lúc này, “Đại Đạo” bị trượt dốc, bị nhân loại diễn giải thành “thường Đạo”, giống như Lão Tử đã giảng: “Thất Đạo nhi hậu Đức, thất Đức nhi hậu Nhân, thất Nhân nhi hậu Nghĩa, thất Nghĩa nhi hậu Lễ” (ý tứ là Đạo mất đi thì còn lại cái Đức, Đức mất đi thì còn lại Nhân (nhân từ, nhân đạo), Nhân mất đi thì còn lại cái Nghĩa, Nghĩa mất đi thì chỉ còn lại cái Lễ, là thứ nghi thức bề ngoài mà thôi). “Thường đạo” của con người giờ đây chỉ còn duy trì lễ nghi truyền thống, thứ ở tầng thấp nhất; nhân loại đến ngày hôm nay đều bị hãm nhập vào nguy cơ tang thất đãi tận rồi.

Ngày nay, thông qua nghiên cứu phát triển không ngừng của di truyền học hiện đại, con người đã dần phát hiện ra rằng ngày càng có nhiều dữ liệu khoa học tương hợp với những câu chuyện thần thoại. Thời kỳ thượng cổ, khi chúng ta được thấm nhuần trạng thái sinh sống nguyên thủy, nó sớm đã uẩn hàm một nền văn hóa Thần truyền bác đại tinh thâm, tâm linh sâu sắc thông suốt Thiên-Địa-Nhân-Thần; những văn hóa truyền thống này không cho phép nhân loại tha hóa quá xa, để rồi không còn cách nào nhận thức và nghe hiểu được phúc âm và giáo huấn của Thần.

Thực ra, từ viễn cổ, các bậc Thánh nhân phương Đông và phương Tây đã để lại cho thế hệ mai sau một câu tiên tri, rằng: Một ngày nào đó Thần sẽ trở lại. Vì vậy, hàng ngàn năm nay, con người đã cầu nguyện, hy vọng và chờ đợi. Ngày nay, trong thời kỳ mạt hậu, quỷ mị loạn thế, các vị Thần lại hạ thế, dẫn dắt thế nhân hồi quy về truyền thống, quay bước trở lại con đường thông thiên lộ.

Theo Sound of Hope
Hương Thảo biên dịch