Người xưa có câu: “Tu trăm năm mới cùng thuyền, tu ngàn năm mới được chung gối”, tình cảm vợ chồng trong văn hóa truyền thống càng chứa đựng nội hàm sâu sắc. Hãy cùng xem người xưa trân trọng duyên vợ chồng, nâng niu và chăm sóc vợ mình như thế nào.

Trong thế giới vợ chồng, một số người tìm kiếm sự lãng mạn, trong khi những người khác lại mong muốn được bình yên bên nhau suốt kiếp. Nhưng dù theo đuổi điều gì đi chăng nữa thì có được tình yêu đích thực là ước mơ của hầu hết mọi người và “nắm chặt tay nhau, bách niên giai lão” cũng là mong ước lớn nhất của mỗi cặp vợ chồng.

Cấp độ 1: Niềm vui chốn khuê phòng – Trương Thưởng vẽ mày cho vợ

Theo “Hán Thư” ghi chép lại: Trương Thưởng là đại thần thời Tây Hán, vợ ông hồi nhỏ từng bị người ta đẩy ngã, đầu đập xuống đất bị thương nên khuyết mất một phần lông mày. Vì thế ngày nào khi vợ trang điểm, ông cũng tự tay cẩn thận tô vẽ lông mày cho nàng rồi mới đến buổi chầu sớm. Cũng bởi vậy mà không tránh khỏi có những hôm ông đi muộn buổi thượng triều. Trong triều có kẻ ghen ghét, dâng tấu lên vua nói ông “phong lưu, tùy tiện”. Trương Thưởng đã nói với vua Hán Tuyên Đế rằng: “Những việc riêng tư giữa phu thê trong chốn khuê phòng quan trọng hơn việc vẽ chân mày nhiều lắm ạ!”. Vua nghe xong, cảm thấy lời ông nói rất đúng, nên chỉ cười cho qua, không trách tội.

Trong cuộc sống thực, tuy rằng ai cũng rất bận rộn, nhưng hàng ngày trước khi đi làm chỉ cần một ánh mắt quan tâm, một lời khen chân thành có thể đánh đổi tâm trạng tốt của vợ bạn trong một ngày, tại sao lại không làm?

Cấp độ 2: Cùng chung hoạn nạn, thơ tình cảm ơn

Nhà thơ yêu nước cuối Minh đầu Thanh, Ngô Gia Kỳ và vợ là Vương Dung cùng chung chí hướng, cùng chung hoạn nạn. Một lần vào dịp sinh nhật Vương Dung, Ngô Gia Kỳ đã viết tặng vợ bài thơ “sinh nhật vợ”. Trong bài thơ viết những ý thế này: “Khi cuộc sống còn khó khăn túng quẫn, mỗi lần ăn những món đơn sơ đạm bạc tự tay nàng nấu, những ưu phiền của ta lại được xoa dịu. Nàng luôn bận bịu việc nhà, đến nỗi chẳng có thời gian ngồi trước gương tô điểm cho bản thân, cùng ta trải qua những tháng ngày vất vả thế mà đều đã bạc đầu”. Bài thơ thay cho món quà sinh nhật tràn đầy tình cảm yêu thương cũng như sự áy náy đối với người vợ khiến người đọc cảm động sâu sắc.

Trong tình yêu, một bức thư tình viết tay, một cái ôm thấu hiểu luôn lớn hơn bất kỳ niềm hạnh phúc do tiền bạc hay vật chất mang lại. Chỉ cần trong tim có chân tình, những cặp vợ chồng nghèo cũng vẫn có thể ân ái hạnh phúc.

Cấp độ 3: Hy sinh bản thân cứu vợ, thiên cổ vang danh si tình

Trong “Thế thuyết tân ngữ” nói: Tuân Phụng Thiến là một người chồng hết mực yêu thương vợ. Mùa đông, vợ đột nhiên sốt cao, ông không biết làm sao, bèn ra ngoài trời đông giá rét ngồi đến khi lạnh cóng, rồi dùng cơ thể lạnh như băng của mình hạ nhiệt cho vợ. Nhưng cuối cùng vẫn không cứu được vợ, bản thân ông không lâu sau đó cũng nhiễm phong hàn mà chết.

Tất nhiên câu chuyện này rõ ràng đi ngược với y học, phương pháp cũng không có gì đáng để nhắc tới, nhưng Phụng Thiến yêu vợ sâu sắc và một lòng muốn cứu sống vợ thì thật khiến chúng ta cảm động. Nếu vợ chồng có tình yêu đích thực sẽ chẳng bao giờ để ý đến việc cho đi và nhận lại, chỉ cần đối phương khỏe mạnh, hạnh phúc, vui vẻ. Vậy thì bản thân chịu khổ một chút, hy sinh thêm một chút thì cũng có là gì đâu?

***

Không ít người nói rằng đời người như một vở kịch, hóa trang một hồi, lên sân khấu, theo lời thoại trong kịch để diễn hết cuộc đời. Khi tiếng chiêng trống dừng lại, cũng là lúc vở kịch cuộc đời hạ màn. Người vợ hoặc chồng của chúng ta trong kiếp này đều là do nhân duyên kiếp trước quyết định. Hãy dùng sự lương thiện, tử tế để đối xử với mối nhân duyên của mình, nuôi dưỡng nó kéo dài mãi mãi, không chỉ dừng lại ở đời này kiếp này, để tình yêu duy trì ân của kiếp trước, để tình yêu dẫn dắt duyên của kiếp sau.

Theo Sound Of Hope
Quỳnh Chi biên dịch