Rất người phổ biến cho rằng, hôn nhân dựa trên cơ sở tình yêu là hôn nhân hoàn mỹ nhất. Nhưng trên thực tế, sau khi bước vào hôn nhân, tình yêu thường không vượt qua được những ma chạm vặt vãnh trong cuộc sống thường ngày, cũng như biết bao bộn bề lo toan về cơm áo gạo tiền, đủ thứ áp lực, đủ thứ mâu thuẫn,… khiến tình yêu rất mau liền bị phai nhạt.

Những cuộc hôn nhân vượt qua những thử thách lâu dài, mà vẫn giữ được sự hài hòa ổn định, trước nay đều không dựa vào bản thân tình yêu, mà dựa vào tín ngưỡng trong tình yêu và sự kính sợ trong hôn nhân.

Tình yêu, kỳ thực không cần vỏ bọc hoa lệ, bởi càng bình thường, càng chân thực thì mới càng chắc chắn. Hôn nhân, kỳ thực không cần sự lãng mạn khiến mọi người ngưỡng mộ, mà cần vợ chồng đồng lòng, cùng gánh vác trách nhiệm, cùng nhau vượt qua sóng gió của cuộc đời.

Khi yêu, hai người có thể say sưa nói chuyện tình cảm yêu thương, giống như đứa trẻ, có lúc ngang bướng, có lúc hờn dỗi, có lúc cãi cọ, đều là những chỗ thú vị của tình yêu. Nhưng sau khi kết hôn, thì phải học làm người lớn thật sự.

Thế nào là người lớn thật sự? Không ngang bướng, không hờn dỗi, như thế đã là người lớn thật sự rồi chăng? Hoàn toàn không phải vậy. Người lớn thật sự cũng sẽ có cảm xúc, nhưng họ có thể khống chế được cảm xúc của mình. Người lớn thật sự sẽ không coi tình yêu là tối cao, mà sẽ đặt trách nhiệm lên hàng đầu.

Người lớn thật sự sẽ hiểu rõ, điều mà hôn nhân cần nhất không phải là tình yêu, mà là hai chữ: Gánh vác. 

Gánh vác trách nhiệm trong hôn nhân

Nếu tình yêu là chuyện cổ tích, hôn nhân là cuộc sống hiện thực. Tình yêu trong cổ tích luôn có cái kết là: “Từ đó, hoàng tử và công chúa sống một cuộc sống tươi đẹp, hạnh phúc”. Nhưng tình yêu trong cuộc sống hiện thực, thì từ ngày bước vào cuộc sống hôn nhân chính là bắt đầu một ngã rẽ hoàn toàn khác biệt so với khi hai người còn yêu nhau.

Hôn nhân có tình yêu làm nền tảng dĩ nhiên sẽ hạnh phúc hơn hôn nhân mà kết hôn chỉ vì đã đến tuổi dựng vợ gả chồng, người lớn đặt đâu con trẻ ngồi đấy, nhưng loại hạnh phúc này có lâu bền hay không, thì lại quyết định bởi việc hai vợ chồng có thể cùng nhau gánh vác trách nhiệm hôn nhân hay không.

Trách nhiệm hôn nhân là gì?

Trách nhiệm hôn nhân là cùng nhau xây dựng mái ấm gia đình, cùng nhau nuôi dạy con cái, cùng nhau chăm sóc cha mẹ già. Đó chính là những trách nhiệm cơ bản, tuy nhiên, cũng có khá nhiều người không muốn gánh vác trách nhiệm này.

Có một bà mẹ trẻ lên mạng tâm sự rằng, cô mới sinh con được mấy tháng, nhưng cô phải làm tất cả việc nhà, cô không làm thì không có ai làm thay. Chồng cô đi làm về liền ngồi sofa lướt điện thoại, con khóc cũng chẳng chịu dỗ, chỉ biết phó mặc cho cô.

Cô vừa nấu ăn vừa lớn tiếng gọi: “Có thể con đã đái rồi đó, anh thay bỉm cho con đi”. Anh chồng văng thẳng một câu: “Anh không biết làm”, rồi mặc kệ con nhỏ ngồi đó khóc.

Buổi tối, con trẻ khóc quấy, đều là cô bế và dỗ dành, anh chồng thì mặc kệ, có khi còn bực mình vì con khóc khiến anh không ngủ được, thậm chí thường quát mắng cô, nói cô vô tích sự, chỉ việc dỗ con thôi cũng làm không xong.

Ảnh: Freepik.

Trong cuộc sống có rất nhiều người đàn ông bản tính gia trưởng, vẫn ôm giữ những quan niệm cổ hủ, lúc ở nhà không làm gì cả, cho rằng mọi việc lặt vặt như làm việc nhà, chăm sóc con cái… đều là việc của phụ nữ, dù bản thân họ có nhàn rỗi, dù họ có nhìn thấy người vợ bận bịu cũng không muốn đứng ra phụ vợ.

Kiểu người đàn ông như vậy chính là không nhận thức đúng đắn được rằng, bản thân cần phải gánh vác trách nhiệm hôn nhân như thế nào. Nếu cứ như thế trong thời gian dài thì người vợ sẽ không thể nhẫn chịu thêm được nữa, hôn nhân đi hết ngõ cụt cũng là điều tất nhiên.

Gánh vác áp lực trong cuộc sống

Khi còn đơn thân, người ta thường sẽ không cảm nhận sâu sắc được áp lực trong cuộc sống, dù sao thì khi một thân một mình mọi thứ đều quá đơn giản, ăn thì cứ ăn đơn giản cho đầy bao tử, nằm thì cứ kiếm đại một chỗ là được rồi. Nhưng sau khi kết hôn, có con rồi, cha mẹ lại ngày ngày một già đi, thì tình hình sẽ không còn như trước nữa.

Hiện nay, rất nhiều người than thở rằng, đến tuổi trung niên, áp lực lớn như núi, nhưng cũng chỉ có thể cắn chặt hàm răng, cõng theo gánh nặng mà bước về phía trước.

Đại đa số các gia đình hiện nay thì người đàn ông là người chịu áp lực lớn nhất. Bởi đàn ông thường vẫn là trụ cột trong gia đình, cần phải chèo chống một vùng trời cho cả vợ con cũng như già trẻ lớn nhỏ trong nhà.

Nói chung, người đàn ông mà ý thức trách nhiệm càng cao, càng biết gánh vác gia đình, thì áp lực tinh thần cũng càng lớn. Nếu người vợ là phụ nữ thấu hiểu lòng người, biết an ủi chồng, thì đó chính là phúc khí cả đời của người đàn ông. Nếu người vợ là người phụ nữ thực dụng coi trọng vật chất, luôn kêu ca oán trách cuộc sống, trách mắng chồng, thì đó là nỗi thống khổ cả cuộc đời của người đàn ông.

Ảnh: Freepik.

Nếu muốn hôn nhân hài hòa, ổn định, lâu bền, thì vợ chồng phải cùng nhau gánh vác áp lực cuộc sống.

Áp lực trong cuộc sống, vốn không chỉ giới hạn về áp lực kinh tế, mà còn có rất nhiều rất nhiều phương diện khác nữa. Ví như, hai người đều là lần đầu tiên làm cha mẹ, cả hai đều không biết làm người cha, người mẹ tốt cần phải như thế nào, nên khi đối diện với đứa con ngỗ ngược, thì trong tâm khó tránh khỏi lo lắng. Cưới nhau rồi, ai cũng muốn làm cha làm mẹ, nhưng khi được làm cha làm mẹ rồi thì mới thấy thật là khó khăn, vô hình trung, áp lực cũng ngày càng lớn.

Lúc này, cả vợ và chồng đều phải cùng nhau đối diện, cùng nhau gánh vác, không ai nên nghĩ đến chuyện đùn đẩy trách nhiệm cho đối phương, còn mình thì mặc kệ, như vậy sẽ chỉ dẫn đến ngày càng nhiều vấn đề, mâu thuẫn cũng ngày càng lớn, thậm chí ảnh hưởng đến sự hòa thuận và ổn định của hôn nhân.

Rất nhiều sự việc trong cuộc sống đều sẽ đem đến áp lực, trong đó rất nhiều áp lực mà  một người căn bản không thể nào gánh vác nổi, cần hai người cùng chia sẻ gánh vác, như câu “vợ chồng đồng lòng, tát bể Đông cũng cạn”, dù vấn đề không được giải quyết, cũng khiến cả hai được an ủi vì về mặt tinh thần có sự chia sẻ và thấu hiểu của đối phương. Hiểu rõ đạo lý này, thì hôn nhân nhất định sẽ không có vấn đề.

Gánh vác rủi ro chưa lường trước được 

Cuộc đời luôn đầy những biến cố bất ngờ, chẳng ai biết được một giây sau đó sẽ xảy ra điều gì.

Có hai vợ chồng rổ rá cạp lại, người chồng rất tài giỏi, người vợ rất khôn ngoan, hai người đồng tâm hiệp lực gây dựng mái ấm gia đình, tình cảm vợ chồng cũng không có vấn đề gì.

Tuy nhiên, trời có gió mưa bất trắc, người có họa phúc khôn lường, người chồng đột nhiên ngã bệnh, đã tiêu tốn rất nhiều tiền chạy chữa, nhưng cũng chỉ là người tàn phế liệt mất nửa người, gầy như que củi, đi mấy bước cũng khó khăn, phải lập tức ngồi nghỉ.

Người vợ sau khi chăm sóc chồng một thời gian dài, không chịu nổi cảnh vất vả cùng đủ mọi áp lực trong cuộc sống đổ hết lên đầu cô, nên đã yêu cầu ly hôn. Bởi cả hai đều là kết hôn lần hai, mỗi người đều có con riêng, nên ly hôn cũng khá dễ dàng. Chỉ là người chồng không muốn, dùng đủ lời hứa hẹn cầu xin cô ở lại, nói rằng chờ anh khỏe lại, anh vẫn còn có thể kiếm được nhiều tiền.

Người vợ cảm thấy anh đã giờ đã thành bộ dạng như thế này rồi, còn nói sau này gì nữa, cô không muốn nửa cuộc đời còn lại của mình bị cuốn vào vũng lầy đau khổ, nên cương quyết muốn ly hôn. Cuối cùng, người chồng đã chấp nhận buông tay, người vợ tìm kiếm hạnh phúc bên người đàn ông khác.

Có câu cổ ngữ rằng: “Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, khi đại nạn đến thì mỗi con bay một nẻo”. Đây cũng là nhân tính, cũng khó nói ai đúng ai sai. Nhưng nếu là người dám gánh vác, dám đương đầu với rủi ro chưa biết trước được, thì khi người kia lâm vào hoàn cảnh thống khổ nhất, bất lực nhất, họ sẽ không nỡ lòng dứt áo ra đi.

Đời người chứa đầy những rủi ro chưa lường trước được, lựa chọn tiến tới hôn nhân chính là dũng cảm gánh vác những rủi ro chưa lường trước của nhau. Bởi vậy trong đám cưới được cử hành ở nhà thờ, trước khi trao nhẫn cho nhau, cha xứ thường hỏi cô dâu – chú rể rằng, liệu cả hai có nguyện ý yêu thương nhau, sống với nhau đến trọn đời, dù là giàu sang hay nghèo hèn, dù là khỏe mạnh hay ốm đau bệnh tật, dù là thuận cảnh hay nghịch cảnh, đều sẽ không rời bỏ nhau. Đây mới là ý nghĩa thật sự của hôn nhân.

Thứ mà hôn nhân thật sự cần, không chỉ là tình yêu, mà càng là sự gánh vác. Gánh vác trách nhiệm hôn nhân, gánh vác áp lực cuộc sống, gánh vác những rủi ro chưa lường trước được.

Tình yêu là mộng ảo, nhưng cũng rất chất phác. Hôn nhân là hiện thực, và cũng rất  thiêng liêng. Tình yêu chân chính là sau khi bước đến hôn nhân, thì sẽ dần dần thăng hoa, tuy không mãnh liệt như thuở ban đầu, nhưng lại có thể khiến hai người nhanh chóng trưởng thành và sống có trách nhiệm với nhau hơn.

Hôn nhân tuy cũng có chỗ đau buồn là khiến tình yêu dần nhạt phai đi, nhưng nó chỉ là cảm xúc nhất thời, vốn không ảnh hưởng đến hôn nhân. Bởi điều mà hôn nhân thật sự cần, hoàn toàn không phải chỉ là xoay vòng trong tình yêu, mà là niềm tin dám gánh vác hết thảy.

Theo Aboluowang
Vũ Dương biên dịch