Trong cuộc sống của chúng ta, có người rất thích đùa, mọi người vui vẻ vui vẻ, không chỉ có thể giải tỏa áp lực trong công việc, mà còn có thể khiến bầu không khí vui nhộn hơn một chút, quả thật có thể nói là nhất cử lưỡng đắc. Nhưng nếu đùa quá trớn, thì trái lại có thể hóa thành bi kịch. Ông Quách Tắc Vân, một quan chức và học giả của Trung Hoa Dân Quốc, trong phần “Cái họa trêu đùa” trong cuốn “Động Linh Tục Chí” của ông đã ghi lại hai câu chuyện có thật về việc trêu đùa quá trớn mà “vui quá hóa thành bi thương”.

Tào Bính Chương, tự Lý Trai, nói ông trước đây từng sống ở Biện Lương, nương nhờ  môn hạ của người chú họ là liêm phường (tên chức quan) Chu Miễn Dân. Chu Miễn Dân và những người bạn sống ở Biện Lương đã thành lập một hội uống rượu, phàm là những người có kỹ năng và chuyên môn về thư pháp, hội họa, hát xướng, đánh đàn, cho đến đánh cờ, uống rượu mới được tham gia hội nhóm. Đại lệnh Triệu Tấn Thanh (danh xưng kính trọng) cũng là người trong hội này.

Thuở thiếu thời, Tào Lý Trai từng nhiều lần gặp gỡ đại lệnh Triệu Tấn Khanh. Triệu Tấn  Thanh đã từng nhắc nhở ông rằng: “Mấy trò trêu đùa không có ích gì cả”.

Triệu Tấn Thăng kể rằng bản thân ông lúc nhỏ khi hầu hạ trưởng bối, trong nhà có thuê một thầy giáo đến dạy học cho bọn trẻ. Thầy giáo này có đưa một người cháu đến nghe giảng. Người cháu này lớn tuổi nhất trong đám bạn cùng lớp, so về trí tuệ và sức lực thì không ai có thể hơn được, tuy nhiên tính cậu lại cương trực hào sảng, hòa ái dễ gần, mọi người đều rất thích cậu.

Triệu Tấn Thăng kể rằng bản thân ông lúc nhỏ khi hầu hạ trưởng bối, trong nhà có thuê một thầy giáo đến dạy học cho bọn trẻ (Ảnh: Tranh vẽ của họa sư Đổng Cáo triều Thanh).

Một hôm đúng dịp nghỉ lễ, thầy giáo chuẩn bị về nhà nghỉ dưỡng mấy hôm, nhưng đám học trò lại cứ nhất quyết giữ người cháu đó của ông ở lại, người cháu cũng đã ở lại.

Sau khi thầy giáo đi rồi, đám học trò ngồi lại uống rượu với nhau. Người cháu của ông thầy đó trước giờ tửu lượng rất lớn, mọi người bèn dùng kế chuốc say cậu ta, người cháu đó cuối cùng không thắng nổi lực rượu, say bí tỉ nằm lăn ra đó. Đám học trò không có việc gì làm, liền bày trò chơi tiêu khiển. Thế là, mọi người liền hóa trang người cháu đó như thể cậu đã chết: Dời cái bàn đến trước giường, mua nến màu xanh lục  và thắp lên, rồi lại đốt hương đốt tiền giấy, cùng nhau khóc lóc bái lạy. Sau đó lại lo sợ rằng khi cậu ta tỉnh lại nhất định sẽ rất tức giận, mọi người đều chạy ra ngoài trốn và len lén quan sát động tĩnh.

Cô giáo vội vã chạy đến sau khi biết chuyện, thậm chí kiện quan chức này, nhưng kết quả chỉ có thể là lương hưu và tiền chôn cất (ảnh: từ “Nghiên cứu tín ngưỡng dân gian Trung Quốc”)

Một lúc sau, chỉ thấy người cháu của ông thầy sau khi tỉnh rượu đã ngồi dậy, mở mắt ra nhìn xung quanh, vẻ mặt vô cùng kinh hãi, một lúc sau thì nghe thấy tiếng thở dài, hai hàng nước mắt chảy như mưa, rồi nằm lăn ra bất tỉnh, qua một lúc rất lâu không có tiếng động gì nữa. Khi mọi người đến gần xem thử, thì thấy cậu ta đã tắt thở qua đời. Thầy giáo sau khi hay tin đã vội vàng chạy đến, mắng nhiếc đám học trò này, thậm chí còn kiện lên quan phủ, kết quả cũng chỉ có thể nhận thêm chút  tiền an ủi chăm sóc và tiền mai táng mà thôi.

Triệu Tấn Khanh mãi đến những năm cuối đời mỗi khi nhớ lại chuyện này vẫn cảm thấy hối hận không thôi, vậy nên thường dùng chuyện này để nhắc nhở mọi người.

Quách Tắc Vân cũng nghe Nguyễn Lan Thúc nói rằng, có cậu học trò ở một ngôi trường nọ của tỉnh An Huy rất thích ngủ, có khi giữa ban ngày đang ngồi nghe giảng mà ngáy như sấm, các bạn trong lớp đều cười nhạo cậu ta rằng: “Ham ngủ như vậy, ắt có ngày chết vì ngủ cho coi!”.

Một hôm, giữa ban ngày cậu học trò này lại ngủ say mèm, mọi người liền thắp nến, đốt tiền giấy để trêu đùa cậu ta. Kết quả là khi tỉnh dậy, nhìn thấy bài trí xung quanh, lại nhìn quanh phòng, than rằng: “Mình đúng thật đã chết rồi sao!”, rồi nằm lăn ra chết.

Từ đây có thể thấy, sự tình như vậy tuyệt không hề ngẫu nhiên.

Nguyễn Lan Thúc cũng nói rằng tại sao thôi miên có thể dẫn đến cái chết, chính là tinh thần của người ta dẫn đến cái chết của mình. Người phương Tây cũng từng dùng tử tù để làm thí nghiệm, họ nói với tử tù rằng: “Nhà ngươi đáng ra phải bị xử bắn. Bây giờ, ta sẽ dùng một phương pháp mới bắt nhà ngươi nằm im, rồi rạch vào ngón tay, cho máu chảy từng giọt từng giọt một, đến khi máu chảy hết rồi sẽ chết”. Từ tù cũng vui vẻ phục tùng, sau đó rạch ngón tay, dùng cái bình khác có tiếng nước nhỏ giọt, rồi bịt mắt tử tù lại để cho anh ta nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt, tên tử tù  cho rằng đó là máu từ cổ tay của mình đang chảy xuống, một lúc sau, người tử tù đã thanh thản ra đi. Đây là cái gọi là hiệu quả kỳ diệu của thuật thôi miên, đạo lý có thể kiểm chứng qua lại.

Theo Sound of Hope
Vũ Dương biên dịch