Cuộc thi Võ thuật truyền thống thế giới lần thứ 7 năm 2022 của Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV) đã bắt đầu báo danh.

Kể từ cuộc thi đầu tiên vào năm 2008, cuộc thi võ thuật Tân Đường Nhân đã trải qua 13 năm. Trong sáu lần tranh tài vừa qua, 22 giải vàng Bảo Kiếm đã được trao, với tổng giải thưởng 272.300 USD.

Trên con đường quảng bá võ thuật truyền thống, cuộc thi võ thuật của NTDTV khẳng định sự kiên trì với võ thuật truyền thống, đã thổi bùng lên những hùng tâm tráng chí đang dần phai nhạt của các thế hệ võ thuật gia lão luyện một thời, kiên định quyết tâm hoàn thành sứ mệnh truyền thừa của thế hệ trung niên, vì những võ sinh trẻ tuổi mà chỉ ra phương hướng tương lai, cũng thu hút ngày càng nhiều những người đồng lộ quy tụ lại với nhau, cộng đồng dần dần khôi phục võ thuật truyền thống đã bị thất lạc. 

Nhân dịp khai mạc Giải Võ thuật lần thứ 7 năm 2022, trong bài viết này chúng tôi xin điểm lại một chút về 6 kỳ thi đấu trong quá khứ, mong rằng sẽ có thêm nhiều nhân sĩ trong giới võ thuật và những người yêu thích võ thuật cùng tham gia hoằng dương võ thuật truyền thống và tỏa sáng võ đức Trung Hoa.

Võ thuật truyền thống là văn hóa Thần truyền

Mở ra “Cuộc thi võ thuật truyền thống Trung Hoa thế giới NTDTV” năm 2022, mục đích đầu tiên của cuộc thi được nêu rõ: “Cuộc thi nhằm kế thừa và phát dương võ thuật truyền thống, hoằng dương võ đức, và phục hưng văn hóa thần truyền Trung Hoa.”

Từ “Võ thuật” từ lâu đã thâm nhập nhân tâm. Tuy nhiên, khái niệm của mọi người đối với võ thuật hầu hết rất mơ hồ, thậm chí là sai lầm. Có người cho rằng võ thuật là một môn vận động thể dục để rèn luyện thân thể, có người cho rằng võ thuật là những kỹ thuật kỹ năng để chiến đấu, đánh trả, cũng có người cho rằng võ thuật dùng để khoa tay múa chân biểu diễn. Trên thực tế, võ thuật truyền thống chân chính không phải là một môn vận động thể dục, càng không phải là thứ võ thuật tân thời trăm hoa ngàn dạng để giải trí cho công chúng.

Võ thuật xuất hiện ở Trung Quốc từ hàng nghìn năm trước, sớm nhất có thể bắt nguồn từ thời cổ đại khi Hoàng Đế sáng tạo ra vũ khí chiến đấu chống lại Xi Vưu, dùng võ để ngăn ác trấn bạo. Có một bộ phận thân pháp và thân hình của võ thuật đã phát triển thành vũ đạo, dùng để tế tự và lễ mừng.

“Chu Dịch – Hệ Từ” có ghi: “Cổ chi vũ chi dĩ tận Thần”, nghĩa là cổ nhân tận tâm kính Thần, đánh trống và khiêu vũ. “Lễ ký – Minh đường vị” có đoạn: “Miện nhi vũ đại vũ” – đại vũ là đề cập đến nhạc và vũ trong chiến thắng của Chu Vũ Vương trước Ân Trụ, cũng chính là, nếu nó được sử dụng để tuyên dương thiện ý, chẳng hạn như nghi lễ, tế lễ kính Thần, lễ mừng, thì nó là khiêu vũ, kết hợp với nhạc; nếu nó được sử dụng để chặn ác, thắng địch, biểu hiện vũ lực dũng mãnh và lực lượng, thì đó là võ.

Võ (武) và vũ (舞), nhất võ (vũ) lưỡng dụng, âm đồng chữ bất đồng (trong tiếng Trung 2 từ đều đọc là Wu), văn dùng là vũ đạo, võ dùng là võ thuật vào trận đối địch, một âm một dương, nhất văn nhất võ, âm dương cân bằng, chính phụ cân bằng, trí huệ bác đại tinh thâm của văn hóa Thần truyền uẩn hàm trong đó. 

Võ thuật truyền thống chú trọng chân truyền, không thể tùy ý cải động

Vào thời kỳ đầu, võ thuật truyền thống được gọi là võ thuật “chân truyền” hay võ thuật “sư truyền”. Nó kết hợp rất nhiều các nội hàm khác nhau như tu dưỡng đạo đức, kỹ pháp nghệ thuật, dưỡng sinh, cường thân, phòng vệ và cấm chỉ bạo lực. Vì vậy, võ thuật truyền thống vốn có phong cách và đặc điểm của các trường phái khác nhau, bất luận là nội gia quyền hay ngoại gia quyền, môn phái đều phi thường thanh tích minh bạch, mỗi môn mỗi phái đều tự có đặc sắc khác nhau. Bất cứ đệ tử bái sư học võ nào đều không thể được phép động đến thay đổi phong cách đặc điểm của môn phái, một khi đã cải biến, có thể không còn là công phu của môn phái đó nữa.

Trong lịch sử, học tập võ thuật là một việc vô cùng nghiêm túc, là để lâm trận chiến đấu. Đao quang kiếm ảnh trên chiến trường, chỉ hơi sai sót có thể dẫn đến bỏ mạng nơi sa trường, động tác võ thuật là qua thực chiến trên chiến trường, thiên chùy bách luyện mà thành, là hệ thống công pháp hoặc kết tinh trí huệ mà cổ nhân khi thực chiến mặt đối mặt với quân địch, do đó một chiêu một thức một chút cũng không thể cải động, nhờ đó mà đảm bảo những động tác này được truyền thừa ngàn năm bất biến.

Ngày nay, võ thuật không còn dùng để chiến đấu trên chiến trường nữa, mà là những màn biểu diễn quyền thuật, khí giới hoặc công lực các môn, nhất chiêu nhất thức đều hàm chứa trí huệ của cổ nhân và những ẩn bí huấn luyện công pháp của các môn phái, nhưng do bị tùy ý cải động và biên soán, dẫn đến nội hàm của nó đã tận thất mai một.

Có rất nhiều trường phái võ thuật Trung Quốc, trong thế giới võ thuật phi thường ít thấy. Theo thống kê, có hơn 300 loại quyền với “lịch sử rõ ràng, mạch lạc có thứ tự, phong cách độc đáo, thể hệ tự thành”. Một số học giả cho rằng các môn phái võ thuật Trung Quốc đa dạng là do sự khác biệt về địa lý, khí hậu và nhân văn giữa miền Bắc và miền Nam tạo thành.

Người miền Bắc cao to, có khí hậu lạnh, vì vậy hầu hết quyền thuật của miền Bắc khí thế hùng mạnh, đại khai đại hợp. Còn miền Nam có nhiều thủy vực, người miền Nam có vóc dáng thấp bé, do đó phong cách quyền số chỉnh thể nhiều khác biệt, giảng tàng phong tụ khí, thiện nghệ về thủ pháp biến hóa, do đó còn gọi là “Nam quyền Bắc thối” (Nam đấm Bắc đá).

Ngoài vô số trường phái và lý luận hoàn chỉnh, võ thuật truyền thống còn có huấn luyện tay không, cũng như dao, giáo, kiếm, gậy và các loại khí giới dài và ngắn, còn có nội công thổ nạp, cũng có ngoại công huấn luyện.

Cuộc thi võ thuật Trung Quốc Truyền thống Thế giới lần thứ 7 năm 2022 NTDTV sẽ được tổ chức tại New York, Hoa Kỳ từ ngày 25 đến ngày 28 tháng 8 năm 2022. Cuộc thi bao gồm hai trại thi tại New York và Đài Loan. Thí sinh có thể đăng ký tham gia vòng sơ loại ở bất kỳ trại thi nào. Đăng ký hiện đã được mở.

Để biết chi tiết, vui lòng lưu ý trang web của Cuộc thi Võ thuật Truyền thống Trung Hoa Thế giới của Đài truyền hình Tân Đường Nhân: 

  • Website: https://martialarts.ntdtv.com/
  • Hotline: 1-888-77-9228

Theo Epoch Times
Hương Thảo lược dịch

Từ Khóa: