Cuộc sống là vô vàn những câu chuyện dài, ngắn, vui, buồn… Trong đó có những câu chuyện hàm chứa bài học triết lý nhân sinh sâu sắc. Dưới đây là 6 câu chuyện cực ngắn như vậy. Nếu có dịp, hãy cùng bạn bè ngồi thưởng thức, luận đàm bạn nhé!… 

Câu chuyện thứ 1: Con đường lầy lội

Một ngày nọ, nhà sư Thản Sơn cùng nhị đệ của mình đi hóa duyên, họ đang rảo bước trên con đường nhỏ lầy lội. Lúc này trời bỗng đổ mưa rất to. Hai người gặp một cô nương xinh đẹp tại đoạn đường quanh co. Cô nương này không cách nào đi qua đoạn đường lầy lội này bởi cô đang mặc bộ y phục bằng vải tơ lụa. “Đến đây đi, cô nương”. Thản Sơn nói, rồi ông cõng cô gái băng qua đoạn đường bùn lầy kia. Sau khi đặt cô gái xuống, Thản Sơn lại tiếp tục lên đường đi tiếp. 

Ảnh: Shutterstock.

Trên dọc đường đi, nhị đệ của Thản Sơn im lặng không nói gì. Cuối cùng không nhịn được nữa, nhị đệ hỏi Thản Sơn: “Chúng ta là người xuất gia không được gần nữ sắc, đặc biệt là những cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, điều này rất nguy hiểm, tại sao huynh phải làm vậy?” Thản sơn đáp: “Cái gì? Cô nương kia sao? Ta đã sớm buông cô ấy xuống rồi, đệ vẫn còn ‘cõng’ cô ấy ư?” 

Câu chuyện thứ 2: Thắng và thua

Một võ sĩ đạo cầm theo con cá đến gian phòng của vị thiền sư Nhất Hưu. 

Võ sĩ nói: “Chúng ta hãy đánh cuộc nhé, thiền sư nói xem, con cá trong tay tôi là cá sống hay chết?”

Nhất Hưu thầm nghĩ, nếu nói con cá chết thì người võ sĩ sẽ thả con cá ra, còn nếu nói đó là con cá sống thì anh ta sẽ âm thầm dùng sức bóp chết con cá này.

Vì vậy, ông liền nói: “Đó là con cá đã chết”. 

Võ sĩ đạo liền buông tay, cười nói: “Haha, Thiền sư, ngài thua rồi, ngài xem này, đây là con cá còn sống”.

Nhất Hưu cười nhẹ và nói: “Đúng vậy, tôi đã thua”.

Nhất Hưu đã thua nhưng ông lại cứu được mạng sống của một con cá.

Câu chuyện thứ 3: Một tách trà

Nam Ẩn là một vị thiền sư thời Minh Trị của Nhật. Một ngày nọ có vị giáo sư đại học đến hỏi ông về Thiền và ông chỉ chiêu đãi vị khách bằng trà.

Ông rót trà vào cốc của khách cho đến khi đầy, rồi ông lại tiếp tục rót.

Vị giáo sư mở mắt trừng trừng nhìn nước trà liên tục tràn ra khỏi cốc cho đến khi ông không thể im lặng được nữa, cuối cùng nói: “Đã tràn ra ngoài rồi, đừng rót nữa!”

Ảnh: Shutterstock.

Đến lúc này, thiền sư Nam Ẩn mới nói: “Ngài giống như chiếc cốc này. Trong đầu chứa đầy cách nhìn và cách nghĩ của bản thân, nếu ngài không loại bỏ hết những thứ đó trước thì làm sao có thể đàm đạo với tôi về thiền được?” 

Câu chuyện thứ 4: Tâm tình

Một ngày nọ, Tô Đông Pha đến chỗ của thiền sư Phật Ấn để tham thiền, cả hai cùng ngồi đả tọa. 

Ảnh: Shutterstock.

Trong lúc cao hứng, Tô Đông Pha hỏi thiền sư Phật Ấn: “Ngài nghĩ bây giờ tôi trông như thế nào?”

Thiền sư Phật Ấn nói: “Tôi thấy ngài giống như một vị Phật”.

Tô Đông Pha mỉm cười và nói với thiền sư Phật Ấn: “Tôi thấy ngài như một đống phân trâu”.

Thiền sư Phật Ấn chỉ mỉm cười và không nói gì. 

Tô Đông Pha nghĩ rằng mình đã thắng. Sau khi trở về nhà, ông còn cao hứng đem chuyện này kể với em gái của mình. 

Cô em gái nói: “Anh ơi, anh thua rồi! Tâm thiền sư như Phật nên xem anh như Phật. Tâm tính anh như một đống phân nên đương nhiên nhìn vị thiền sư cũng giống như một đống phân”.

Nghe em gái nói xong, Tô Đông Pha đột nhiên đỏ bừng mặt vì xấu hổ. 

Theo Vision Times
San San biên dịch