Ước mơ của Ly chính là vào đại học và kiếm được nhiều tiền để xây nhà 2 tầng cho ông bà, hơn nữa em còn mong được tổ chức lại một đám cưới thực sự cho ông bà. 

Một cô gái nhỏ bé bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ, sống với ông bà 18 năm đang bước vào thời kỳ căng thẳng của thi THPT quốc gia. Qua đó để dần thực hiện ước mơ cháy bỏng là vào đại học, sau đó kiếm nhiều tiền phụng dưỡng ông bà tuổi già, xây nhà và muốn được một lần tổ chức lại đám cưới giản dị cho ông bà.

Cô bé ấy chính là Nguyễn Hương Ly (Mỹ Đức, Hà Nội), từ khi ra đời, em chưa từng biết mặt bố mình là ai. Một ngày, người mẹ cũng lặng lẽ gói đồ đạc bỏ đi xa. Ly lớn lên với ông bà ngoại năm nay 77 tuổi ở Mỹ Đức, Hà Nội.

“Đi ra ngoài đường, nhìn thấy ông cụ nào râu tóc bạc phơ, nhìn hiền hậu giống ông, em thương lắm”.

6 tuổi, cô gái nhỏ bắt đầu biết đến sự tủi thân khi thiếu vắng tình yêu thương của mẹ cha. Ly khao khát một lần được gặp bố. “Nhưng chưa lần nào người ấy đến tìm gặp em”. Thương cháu, ông bà Thục làm đủ nghề vì mục tiêu lớn nhất cuộc đời là Ly phải được đi học.

Cả tuổi thơ của Ly đều đầy ắp bóng dáng của ông bà, từ bữa ăn đến giấc ngủ.

Từ mẫu giáo đến khi hết cấp 2, Ly học trường gần nhà, ông Thục đưa đón cũng dễ. Năm lên lớp 10, khu vực gần nhà không có xe buýt, ông phải đưa Ly đi học. Ngày hè thì đỡ nhưng đến ngày mưa gió rét mướt, thấy cháu cố gắng đi học, ông cũng đội mưa, đội nắng đưa đón. Hôm nào cháu đi học tối, cứ 19h30, ông Thục mặc quần áo rồi lại dắt xe đi đón cháu. Cháu về, cả gia đình mới ăn cơm. Hai năm trở lại đây, gần nhà có xe buýt chạy qua, ông Thục lại đi bộ ra điểm dừng xe buýt để đón cháu, đều đặn ngày qua ngày.

Ly được đi học một phần là nhờ vào việc miễn giảm học phí và 525.000 đồng tiền hỗ trợ theo chế độ gia đình khó khăn. Dù kinh tế chủ yếu phụ thuộc vào 2 sào ruộng và những ngày đi chợ của bà Thục, nhưng ông bà vẫn quyết tâm cho Ly được học đến nơi đến chốn.

Đến giờ, ngồi nhớ lại khoảng thời gian khó khăn, bà Thục vẫn thường nhắc nhở cháu: “10 phần khó nhọc, khổ sở nuôi cháu lớn khôn đều là công của ông”.

Trong trí nhớ của bà, người đàn ông này – khi ấy đã hơn 60 tuổi – ngoài thời gian nấu rượu, nuôi lợn, vừa phải tất bật ninh gạo, cho vào vải xô, vắt lấy nước vì thương cháu khát sữa. Còn bà Thục vẫn ngày ngày đi buôn thêm vài ba lạng chè khô, thuốc lào để kiếm đồng ra, đồng vào.

Tâm sự với báo Vietnamnet, Ly nói: “Sang lớp 12, càng gần ngày thi em càng cảm thấy mệt mỏi và áp lực. Có hôm tan học cũng đã 8-9 giờ tối, ông bà vẫn đợi em về ăn cơm cùng. Nhiều khi em mệt không muốn ăn cơm, ông bà lại ngồi chờ cho đến khi em hết mệt. Đó cũng là động lực khiến em không thể chùn bước”.

Thời gian thấm thoát cũng 18 năm, Ly đã trưởng thành hơn và bước vào kỳ thi quan trọng là THPT Quốc gia 2019. Để nuôi dưỡng ước mơ của mình, Ly cố gắng học giỏi môn tiếng Anh, ngày nào cũng thức đến 12 giờ đêm để học bài, có hôm em học đến sáng. Không tham gia bất cứ một lò luyện thi nào, Ly chỉ tự học ở nhà và học thêm trên trường do được thầy cô hỗ trợ tiền học phí.

Là học sinh giỏi môn tiếng Anh của THPT Mỹ Đức A với Ly, tiếng Anh là môn em yêu thích và tự tin nhất. Trong kỳ thi THPT quốc gia 2019, Ly đăng ký 6 nguyện vọng vào chuyên ngành tiếng Anh, tiếng Hàn, tiếng Đức của Đại học Hà Nội và Đại học Ngoại ngữ (Đại học Quốc gia Hà Nội).

Khi hỏi về lý do lựa chọn chuyên ngành tiếng Anh, Ly tâm sự thật: “Bản thân em thấy học tiếng Anh rất hay, với em nghe người ta nói người học giỏi tiếng Anh có thể kiếm được nhiều tiền. Thế nên em càng muốn học để ông bà đỡ khổ”.

Đêm trước khi thi môn Ngữ Văn trong kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia 2019, ánh đèn bàn học của Ly hắt sáng cả căn gác nhỏ được dựng bằng gỗ, rộng chừng 7 mét vuông.

Em thích học trên gác xép, không bật quạt để mồ hôi túa ra, hoặc uống nước chè đặc để tinh thần tỉnh táo, dễ tập trung việc học.

Hơn 2 giờ sáng, được bà ngoại thúc giục, em mới miễn cưỡng đi ngủ dù vẫn còn nhiều lo lắng cho bài thi văn sáng hôm sau. 6 giờ sáng ông gọi Ly dậy, nấu cho em bát canh mì rồi chở đến điểm thi tại trường THPT Mỹ Đức C cách nhà chừng 2km (trường cấp 3 em theo học không đủ điều kiện vật chất để trở thành điểm thi).

“Mọi lần đi thi, em run lắm, em lo từ lúc ở nhà đến khi thi xong cũng không bớt. Nhưng đợt này ông đưa đi thi, rồi ông đứng chờ ngoài cổng trường, em bình tĩnh hơn hẳn. Trên đường về nhà, ông liên tục hỏi em ăn gì, thích uống gì để ông nấu”, Ly nói.

Chia sẻ khó khăn trên VnExpress, gần ba tháng trước kỳ thi, Ly mắc chứng hạch đa nang ở hai bên nách, thậm chí bác sĩ còn nghi ngờ em bị lao hạch. Hạch nổi to, đau rát mỗi khi bị cọ vào quần áo hay vùng da dưới cánh tay khiến em không thể viết bài. Nhiều lúc em vừa khóc vừa viết vì đau.

Bệnh tật đến vào chính giai đoạn ôn thi nước rút, Ly miễn cưỡng phải bỏ tham dự bài thi thử THPT quốc gia do Bộ tổ chức, dù em đã chuẩn bị cho đợt thi từ rất lâu. Đau đớn, tuyệt vọng, nữ sinh từng nghĩ cánh cổng đại học đã khép lại với mình. Thấy cháu như vậy, ông bà Thục lại dốc hết 3 triệu đồng còn lại trong gia đình để chạy chữa cho cháu. Sau thời gian chữa trị, Ly dần khỏi bệnh.

“Ông bà chưa khi nào gây áp lực cho em. Ông bảo, cứ bình thường con ạ. Thi không được cái này thì mình làm cái khác. Học trường nào cũng được, quan trọng mình biết cần phải học những gì. Có nhiều cái mình vượt qua được thì chuyện này cũng chẳng hề gì”

Nữ sinh tâm sự nếu đỗ đại học, em vừa vui lại vừa lo bởi, cả gia đình chỉ trông cậy vào 2 sào ruộng, ông bà cũng già rồi nên khi đi học xa, ai sẽ chăm sóc ông bà? Rồi còn tiền ăn học nữa.

Đại học, với Hương Ly, như một cánh cửa giúp em tiến gần hơn với các công việc kiếm ra tiền để ông bà sẽ bớt khổ. Em mơ ước xây cho ông bà một căn nhà hai tầng khang trang. Và hơn nữa, em còn mong được tổ chức lại một đám cưới thực sự cho ông bà.

Nhìn mảnh vườn trước sân, ông Thục giãi bày: “Nó tốt nghiệp xong là mình cũng ‘tốt nghiệp’ khóa nuôi dạy cháu. Nay tôi già rồi, sống nay đâu biết mai, nào có thể nuôi cháu mãi được”.

Hoàng Anh (TH)

Video: 10 năm sống ở trong ống cống để nuôi con trai học Đại Học Y…Tình cha thật vĩ đại!

videoinfo__video3.dkn.tv||5b1d9255b__

Ad will display in 09 seconds