Mồ côi cha từ nhỏ, mẹ rời làng mưu sinh, cậu bé Đinh Hoàng Khít (ở Quảng Ngãi) vốn đã nhỏ con so với bạn bè cùng trang lứa càng trở nên tí hon hơn trước ước mơ đến trường.

Lúc mới lọt lòng mẹ, em Đinh Hoàng Khít (ở thị trấn Di Lăng, huyện Sơn Hà, Quảng Ngãi) chỉ nặng 0,8 kg. Cũng chính sự bất thường đó khiến bố Khít bỏ nhà đi khi em mới 9 ngày tuổi. Một thời gian sau, mẹ em cũng rời làng đi làm ăn xa. Suốt nhiều năm qua, Khít cùng ông bà ngoại già yếu nương tựa vào nhau.

Cơ thể không bình thường, hoàn cảnh gia đình nghèo khó nên việc đến trường của Khít dường như đã bị bỏ quên. Mãi đến năm Khít 9 tuổi, thầy cô trường Tiểu học số 2 thị trấn Di Lăng mới vận động được ông bà ngoại Khít cho em đến trường.

“Hồi đó cháu nhỏ lắm. Ngồi sau xe đạp không vững nên ngày ngày, già này phải bỏ nó vào cái túi nhỏ trên giỏ xe đạp chở đến trường”, ông K’Tênh (70 tuổi, ông ngoại Khít) nhớ lại.

nghi luc phi thuong cua cau be ti hon di bo 4 km moi ngay den truong
Em Khít cùng ông bà ngoại và “chiếc túi huyền thoại”. (Ảnh: Zing)

Thương cậu học trò tí hon thiếu bàn tay chăm sóc của cha mẹ, nhiều năm qua, các thầy cô giáo đã tận tụy chỉ bảo, dạy dỗ Khít làm quen với từng nét chữ, con số và với sinh hoạt cộng đồng.

Từ một cậu bé rụt rè, nhút nhát, sau 4 năm học tập ở trường Tiểu học Di Lăng 2, cậu học trò đặc biệt này đã trở nên tự tin hòa nhập, vui chơi với bạn bè cùng trang lứa. Không chỉ là một học sinh chăm ngoan, Khít còn là cầu thủ bóng đá nhanh nhẹn.

nghi luc phi thuong cua cau be ti hon di bo 4 km moi ngay den truong
Cầu thủ siêu nhí chơi đá bóng cùng các bạn. (Ảnh: Zing)

Năm nay, Khít đã là học sinh lớp 4 nhưng cơ thể em thua cả học sinh lớp 1. Ông bà ngoại già yếu nên em phải đi bộ đến trường. Và cứ thế, người dân thị trấn Di Lăng dần quen thuộc với hình ảnh cậu bé tí hon cần mẫn vượt quảng đường gần 4 km đến lớp.

nghi luc phi thuong cua cau be ti hon di bo 4 km moi ngay den truong
Thân hình nhỏ bé, sức khỏe yếu nhưng hàng ngày Khít vẫn đi bộ gần 4 km để đến trường học tập. (Ảnh: Dân Trí)

Khoảng cách từ nhà đến trường khá xa, phải vượt qua nhiều con dốc dựng đứng nhưng được học chữ, được vui chơi cùng bạn bè vui hơn ở nhà chính là động lực mỗi ngày của cậu bé tí hon.

Báo Thanh Niên dẫn lời cô Võ Thị Thanh Thủy, Hiệu phó Trường tiểu học thị trấn Di Lăng 2: “Do đi học quá muộn so với bạn bè cùng lứa tuổi và bị bệnh tật nên Khít tiếp thu bài rất chậm. Vì thế, em được các thầy cô dành sự quan tâm đặc biệt, chỉ bảo, uốn nắn từng li, từng tí. Qua mấy năm đến lớp, Khít tiến bộ rất nhiều. Các bài tập riêng đưa ra em đều hoàn thành”.

nghi luc phi thuong cua cau be ti hon di bo 4 km moi ngay den truong
Với em Khít, mỗi ngày đến trường là một ngày vui. (Ảnh: Thanh Niên)

Dù thể trạng quá còi cọc, sức khỏe yếu và phải nương tựa vào ông bà ngoại, cuộc sống khó khăn, Khít rất nỗ lực cố gắng bám trường, bám lớp. “Cháu thích đi học. Đi học rất vui”, cậu bé tí hon bộc bạch.

“Tuy nhiên, gia cảnh của Khít quá khó khăn, sức khỏe của em lại yếu nên chúng tôi lo sẽ ảnh hưởng đến việc học của em về sau”, nữ hiệu phó lo lắng cho cậu học trò nhỏ.

5 năm trước, các bác sĩ ghi nhận cậu bé tí hon này 9 tuổi nhưng chỉ cao 78 cm và nặng 8 kg. Các chuyên gia y tế phân tích, bệnh suy giáp trạng bẩm sinh là bệnh nội tiết khi tuyến giáp của trẻ sơ sinh không sản xuất đủ hormone đáp ứng nhu cầu chuyển hoá và quá trình sinh trưởng của cơ thể. Đây là lỗi bẩm sinh trong chuyển hoá giáp trạng, hay thiếu iốt, theo Zing.

Hoài Phương (Tổng hợp)