Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) Trần Thị Quốc Khánh cho rằng, tiêm thuốc vào những “kẻ bệnh hoạn” là một biện pháp rất hiệu quả để chống nạn xâm hại trẻ em.

Chiều 15/1, đoàn giám sát của Quốc hội về việc thực hiện chính sách, pháp luật về phòng chống xâm hại trẻ em tổ chức họp. Theo báo Tuổi Trẻ, tại cuộc họp, đoàn giám sát trích báo cáo cho thấy số trẻ em bị xâm hại tăng đột biến trong năm 2019, riêng 6 tháng đầu năm 2019 đã có 1.400 trẻ bị xâm hại, gần bằng số lượng cả năm 2018 (1.579 trẻ).

Trong khoảng thời gian 5 năm qua, toàn quốc đã phát hiện 7.824 vụ xâm hại trẻ em, với 8.588 đối tượng xâm hại, số trẻ em bị xâm hại 8.091 em. Đáng chú ý, hình thức phổ biến nhất là xâm hại tình dục trẻ em, với 6.337 vụ và 6.432 trẻ em bị xâm hại.

Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga – phó trưởng đoàn giám sát của Quốc hội cho hay, tình trạng người thân trong gia đình xâm hại trẻ em với tỉ lệ báo động (xâm hại tình dục chiếm 21,3%, bạo lực 65,8%). Nhiều vụ án, vụ việc bị phát hiện và xử lý cho thấy kẻ xâm hại trẻ em chính là những người thân, thậm chí bố đẻ.

“Có thể nói, lẽ ra nhà trường và gia đình là môi trường an toàn nhất cho trẻ em. Song vấn đề mới và nổi lên trong giai đoạn này là việc nhiều trẻ em bị người ruột thịt, người thân trong gia đình, bị thầy giáo, nhân viên cơ sở giáo dục xâm hại tình dục, để lại hậu quả đặc biệt nghiêm trọng” – tổ trưởng tổ giúp việc của đoàn giám sát, ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp Nguyễn Thị Thủy nói.

Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp Nguyễn Thị Thủy tại cuộc họp (ảnh: Đ.MINH/PLO).

Theo tường thuật của báo Pháp luật TP.HCM, bà Thủy dẫn chứng vụ việc Trường Tiểu học – THCS Tam Lập, Bình Dương 13 trẻ bị xâm hại; vụ việc ở trường tiểu học tại huyện Hoài Đức, Hà Nội 9 trẻ bị xâm hại…

Theo báo cáo của các địa phương, số vụ xâm hại tình dục chiếm trên 90%, thậm chí gần 100% các vụ xâm hại trẻ em. Điển hình như Cần Thơ là 98,8%, Hậu Giang 95,8%, Kiên Giang 95,5%, Bến Tre 94,6%, Đồng Nai 94,2%…

Kiến nghị giải pháp phòng chống xâm hại trẻ em, ĐB Trần Thị Quốc Khánh cho rằng, cần ứng dụng công nghệ, xây dựng hệ thống cơ sở dữ liệu quốc gia bảo vệ, chăm sóc và phòng, chống xâm hại trẻ em. Cần có dữ liệu này để ai cũng biết, kể cả những kẻ xâm hại trẻ em được nêu tên ở đó, nếu trích xuất ra trong nước, quốc tế đều biết. “Những kẻ đó đi đâu, người ta nhìn thấy cái mặt đó là tránh xa” – bà Khánh nói.

Bà Khánh kiến nghị thêm: “Ở các nước người ta phát triển những thuốc, khi tiêm thuốc này cho những kẻ bệnh hoạn họ sẽ triệt tiêu ý nghĩ xâm hại phụ nữ và trẻ em. Tôi nghĩ chúng ta làm được, tôi đề nghị giao cho Bộ Y tế và Viện Khoa học công nghệ Việt Nam nghiên cứu. Chúng ta chỉ xử lý hai, ba ông là xã hội trật tự ngay”.