Trong lúc xô xát, bà Trần Thị Quyên đã cắn đứt tai của bà Lê Thị Kim Phụng. Tuy nhiên, bà Quyên không bị khởi tố vì nạn nhân chỉ thương tật 9%. 

Vào ngày 31/12/2016, 2 bà Lê Thị Kim Phụng và Trần Thị Quyên (cùng trú tại ấp An Viễng, xã Bình An, huyện Long Thành, Đồng Nai) đã xảy ra mâu thuẫn.

Khi được mọi người can ngăn, chẳng những 2 bà không bình tĩnh lại mà “ngọn lửa giận dữ” trong 2 bà lại bùng lên mạnh mẽ nên 2 người đã lao vào nhau đánh lộn. Cuộc xô xát chỉ dừng lại khi bà Phụng đã bị mất 2/3 tai trái của mình.

1 bên tai của bà Phụng bị cắn nát. (Ảnh: PLO).

Tuy nhiên, cơ quan CSĐT CA huyện Long Thành đã không khởi tố vụ án hình sự theo khoản 2 Điều 107 BLTTHS hiện hành vì hành vi của bà Quyên không cấu thành tội phạm. Theo đó, bà Quyên chỉ bị xử lý vi phạm hành chính 2,5 triệu đồng vì hành vi xâm hại sức khỏe của người khác.

Bà Phụng đã làm đơn yêu cầu cơ quan chức năng xử lý hình sự, cho rằng bà đã bị bà Quyên dùng dao lam cắt tai khiến bà thương tật 9%. Trong khi đó, bà Quyên luôn khẳng định mình chỉ cắn bà Phụng một nhát.

Ấm ức, bà Phụng khiếu nại đến cơ quan CSĐT và VKS huyện với lý do mình đã bị bà Quyên cắt tai bằng dao lam nhưng đều bị bác đơn vì không đủ bằng chứng.

Liên quan đến vụ việc, mặc dù viện trưởng VKSND tỉnh Đồng Nai nhận định rằng, nội dung đơn khiếu nại của bà Phụng là có cơ sở. Tuy nhiên, kết luận cuối cùng của cơ quan này vẫn là “không đủ cơ sở để xử lý về tội cố ý gây thương tích”.

Kết luận đó được đưa ra dựa theo Nghị quyết 41/2017 của Quốc hội về thi hành BLHS 2015, Công văn 276 ngày 13/9/2016 của TAND Tối cao về việc hướng dẫn áp dụng một số quy định có lợi cho người phạm tội, Công văn 256 ngày 31/7/2017 của TAND Tối cao về việc thi hành khoản 2 Điều 2 Nghị quyết 41/2017 và đối chiếu với quy định tại Điều 134 Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của BLHS 2015.

Hoàng Minh