Lời nói dối được viết bằng mực không thể che đậy những sự thật được viết bằng máu.

Virus Vũ Hán đang tàn phá thế giới và Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) là thủ phạm chính gây ra đại họa này. ĐCSTQ đã chối tội không chỉ bằng nỗ lực viết lại lịch sử của đại dịch, mà còn tô vẽ nó thành “cuộc chiến chống dịch thành công” và “lợi thế thể chế” của mình trước toàn thế giới, theo theo Epoch Times.

Virus Vũ Hán đột biến đã xuất hiện ở Anh, Nam Phi, Canada, Nhật Bản và nhiều nước châu Âu. Trong bối cảnh dịch bệnh bùng phát trở lại, chỉ trong 6 ngày, Trung Quốc đã phải ban bố tình trạng thời chiến trong ở 7 tỉnh. Tại Los Angeles (Mỹ), cứ 6 phút lại có 1 người chết. Thực tế này cho thấy nguy cơ bùng phát đại dịch Covid toàn cầu thứ hai đang hiển hiện trước mắt, cả thế giới đang gặp nguy hiểm.

Vì thế, việc vạch trần những lời nói dối, tác hại từ “mô hình chống dịch” của ĐCSTQ và vạch ra chiến lược chống dịch là vấn đề cấp bách cần thực hiện để nhân loại vượt qua thảm họa.

Trong “loạt bài quan sát dịch bệnh”, ở bài viết đầu tiên đăng trên Epoch Times, tác giả Vương Hách đã liệt kê ra năm đại tội của “mô hình chống dịch” Covid do ĐCSTQ “sáng tạo”. Dưới đây là phần chuyển ngữ nội dung bài viết của Vương Hách.

Chặn thông tin, ngụy tạo dữ liệu và trừng phạt những người “tố giác” đã khiến dịch bệnh lan rộng khắp thế giới

Cuối năm 2019, các trường hợp nhiễm virus Vũ Hán bắt đầu xuất hiện. Chậm nhất là vào tháng 12 năm đó, các nhà chức trách ĐCSTQ từ thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc đến chính quyền trung ương đều đã biết về dịch bệnh, nhưng họ đã không công bố sự thật với thế giới, còn nói rằng “có thể phòng ngừa và kiểm soát được”. Vào ngày 20/1/2020, họ đã buộc phải thừa nhận rằng virus “có thể lây từ người này sang người khác “. Ông Tập Cận Bình đã công khai thông tin này. Vào ngày 23/1, Vũ Hán đã phải phong tỏa.

ĐCSTQ đã che giấu dịch bệnh suốt một tháng trời mà không có biện pháp hữu hiệu, bỏ lỡ thời cơ quan trọng để ngăn chặn và kiểm soát, khiến bệnh dịch từ Vũ Hán lan rộng ra cả nước và thế giới. ĐCSTQ phải chịu trách nhiệm về việc này. Một nghiên cứu của Đại học Southampton ở Vương quốc Anh cho thấy, nếu Trung Quốc có thể thực hiện các biện pháp phòng ngừa sớm hơn một tuần, hai tuần và ba tuần; các ca bệnh được xác nhận trên toàn cầu sẽ giảm lần lượt là 66%, 86% và 95%.

Khi đại dịch lần đầu tiên bùng phát, 8 bác sĩ đưa ra cảnh báo dịch bệnh đã bị cảnh sát “tuýt còi” xử lý, và “sự cố Lý Văn Lượng” đã trở thành bằng chứng không thể chối cãi rằng ĐCSTQ đã chặn thông tin về dịch bệnh. Đồng thời, ĐCSTQ cũng đánh lừa cộng đồng quốc tế khi tuyên bố vào ngày 4/1/2020 rằng, họ đã “thông tin tình hình dịch bệnh cho Hoa Kỳ, và hai bên đồng ý duy trì liên lạc chặt chẽ và hợp tác kỹ thuật”. Tuy nhiên, khi Hoa Kỳ có thiện chí cử các chuyên gia đến Trung Quốc để chống lại nạn dịch, ĐCSTQ đã từ chối đề nghị này.

Việc ĐCSTQ phong tỏa thông tin về dịch bệnh không chỉ giới hạn ở giai đoạn đầu, mà vẫn tiếp tục cho đến hiện nay. Cộng đồng quốc tế vẫn chưa thể xác định chắc chắn tình hình thực tế của dịch ở Trung Quốc, bao gồm các dữ liệu cơ bản như số ca bệnh được xác nhận, số ca tử vong và sự phân bố trong khu vực. Những dữ liệu này có ý nghĩa quyết định để các quốc gia xây dựng chiến lược chống dịch, đặc biệt là trong giai đoạn đầu. ĐCSTQ đã tạo ra dữ liệu giả và thực sự làm tổn thương thế giới.

Nhóm chuyên gia của Tổ chức Y tế Thế giới đã đến Trung Quốc ba lần vào tháng Giêng, tháng Hai và tháng Bảy năm 2020, nhưng không thực hiện được các cuộc điều tra độc lập nào một cách khoa học. Thay vào đó, họ đã được sử dụng để tán thành ĐCSTQ. Vào tháng Giêng năm nay, các chuyên gia của WHO lại đến Trung Quốc để kiểm tra, song chỉ là thực hiện lại những việc đã làm trước kia.

Phản nhân loại, tạo tai họa cho dân sinh: Vũ Hán bị đóng cửa và ban bố tình trạng thời chiến ở nhiều nơi

ĐCSTQ đã tuyên bố chỉ mất ba tháng để kiềm chế dịch bệnh và Trung Quốc hiện là nước “nhập khẩu” virus. Ngày 8/9/2020, tại “Hội nghị tuyên dương toàn quốc chống đại dịch viêm phổi mạch vành mới” được tổ chức hoành tráng, ĐCSTQ thậm chí còn tự hào nói rằng các quốc gia khác không thể làm tốt bằng. Nhưng hoàn toàn là nói dối. Thứ nhất, dịch bệnh dịch chưa bao giờ ngừng, làm sao có thể nói là thành công? Thứ hai, mô hình chống dịch tàn bạo của ĐCSTQ, như việc đóng cửa Vũ Hán và tình trạng chiến tranh ở nhiều nơi, khiến cộng đồng quốc tế coi thường.

Trên thực tế, tư tưởng chỉ đạo của ĐCSTQ trong việc chống lại đại dịch là: “Chính trị trước tiên, duy trì sự ổn định thứ hai và khoa học là thứ ba”. Các vấn đề sinh kế của người dân thậm chí còn bị hạ thấp. Trong số 9 thành viên thuộc “Nhóm lãnh đạo trung ương đối phó với dịch bệnh” được thành lập vào tháng 1/2020, không hề có một chuyên gia y tế hoặc chuyên gia chống dịch, thay vào đó là “các quan chức kiểm soát tâm trí và duy trì sự ổn định”.

Tuy nhiên, hệ thống y tế khẩn cấp và hệ thống cung cấp nhu yếu phẩm không được thiết lập đã khiến dịch bệnh lan ra trên diện rộng. Người dân Vũ Hán đã phải trải qua những ngày tháng chết chóc tràn ngập đau buồn, tức giận và cả tuyệt vọng. BBC đã gọi việc đóng cửa 76 ngày ở Vũ Hán là “phần còn lại khốn khổ”.

Độc quyền vật tư bảo vệ y tế và tham gia “ngoại giao chống dịch” để ép buộc và huyễn hoặc cộng đồng quốc tế

Thứ nhất, khi bắt đầu đại dịch, ĐCSTQ đã tích trữ nguồn cung cấp y tế từ khắp nơi trên thế giới, đồng thời cố gắng ngăn chặn WHO đưa ra cảnh báo. Theo báo cáo của các phương tiện truyền thông Úc, các công ty do Trung Quốc tài trợ đã bị ĐCSTQ ra lệnh cướp phá các nguồn cung cấp y tế trên khắp thế giới và chuyển về Trung Quốc. Theo báo cáo của các phương tiện truyền thông đại lục, các doanh nghiệp trung ương của ĐCSTQ, các hiệp hội Hoa kiều và các phòng thương mại cũng đồng loạt tham gia, tạo ra một làn sóng mua hàng lớn trên khắp thế giới. Navarro, Giám đốc Ủy ban Thương mại Quốc gia của Nhà Trắng cho biết: Dữ liệu hải quan của ĐCSTQ cho thấy từ ngày 24/1/ đên ngày 29/2/2020, ĐCSTQ đã mua lại 2,2 tỷ khẩu trang trên toàn cầu, tương đương số mặt nạ sản xuất trong nửa năm của Trung Quốc. Trong khi đó, dịch ngày càng trầm trọng, nhiều quốc gia đang phải đối mặt với tình trạng thiếu, thậm chí là cạn kiệt vật dụng chống dịch.

Thứ hai, ĐCSTQ sử dụng vị trí thống trị của Trung Quốc trong ngành thiết bị bảo vệ cá nhân (PPE) toàn cầu để tham gia vào “chiến lược ngoại giao khẩu trang”. Tờ Nikkei dẫn số liệu thống kê thương mại của Liên Hợp Quốc cho thấy, khối lượng thương mại thế giới của 4 mặt hàng chính (khẩu trang, găng y tế, quần áo bảo hộ và kính bảo hộ) đã tăng mạnh; mức độ phụ thuộc của nhập khẩu toàn cầu vào Trung Quốc là trung bình 59% trong tháng 1/2020 và nó đã tăng lên 83% vào tháng 5/2020. Theo dữ liệu chính thức từ ĐCSTQ: Từ ngày 1/3 đến ngày 31/5, Trung Quốc đã xuất khẩu vật tư chống dịch sang 200 quốc gia và khu vực, bao gồm 70,6 tỷ khẩu trang, 340 triệu bộ quần áo bảo hộ, 115 triệu kính bảo hộ và 96.700 máy thở. Có 225 triệu bộ dụng cụ thử nghiệm và 40,29 triệu nhiệt kế hồng ngoại. Tuy nhiên, chiến dịch “ngoại giao mặt nạ” của ĐCSTQ có kèm các điều kiện giao dịch bổ sung, đó là ĐCSTQ không thể chịu trách nhiệm về dịch bệnh. ĐCSTQ cũng yêu cầu thế giới cảm ơn về chiến dịch này.

Thứ ba là “ngoại giao vắc xin.” Các nước phát triển đang tranh giành để mua vắc-xin từ các công ty dược phẩm nổi tiếng quốc tế, nhưng ĐCSTQ đẩy mạnh bán vắc-xin do Trung Quốc sản xuất cho các nước đang phát triển. Vào tháng 8/2020, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường hứa sẽ ưu tiên cung cấp vắc xin cho các nước dọc sông Mekong. Hiện tại, 171 nền kinh tế trên thế giới đã tham gia “Cơ chế đảm bảo vắc xin mạch vành toàn cầu” (COVAX), nhằm cung cấp vắc xin cho các nước có thu nhập thấp và trung bình. ĐCSTQ đã công bố tham gia vào đầu tháng 10/2020. “Chính sách ngoại giao vắc xin” của ĐCSTQ không chỉ nhằm chuyển hướng trách nhiệm giải trình của các quốc gia khác nhau về nguồn gốc dịch bệnh từ Trung Quốc, mà còn để tăng cường khả năng hiện diện ra thế giới của các công ty công nghệ sinh học Trung Quốc và mở rộng ảnh hưởng của ĐCSTQ ở châu Á và các khu vực khác.

ĐCSTQ sử dụng WHO để thâm nhập vào các cộng đồng quốc tế. Những thành tựu chính trong việc xâm nhập cộng đồng quốc tế của ĐCSTQ đã bị phơi bày trong đại dịch này: Tổng thư ký Tedros của WHO bị coi như “đặc vụ” của ĐCSTQ và WHO bị châm biếm như một “chi bộ ĐCSTQ” ở nước ngoài.

Học giả He Qinglian đã tóm tắt ba đóng góp lớn của Tedros trong việc giúp ĐCSTQ che giấu dịch bệnh: Thứ nhất, ông đã hoãn tuyên bố bệnh viêm phổi Vũ Hán là tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng toàn cầu (PHEIC), và chỉ trích Hoa Kỳ, quốc gia đầu tiên đình chỉ các chuyến bay đến Trung Quốc; thứ hai, bệnh viêm phổi Vũ Hán đã bị xóa khỏi địa danh. Nó đã cố tình che đậy nguồn gốc của virus; thứ ba tuyên dương Trung Quốc là quốc gia đầu tiên chống lại dịch bệnh và hy sinh cho thế giới.

Trên thực tế, Tedros còn hợp tác với ĐCSTQ để làm một việc ngang ngược, đó là bất chấp sự phản đối của nhiều quốc gia, “mô hình chống dịch kiểu mẫu” Đài Loan đã bị từ chối ngay từ cửa Đại hội đồng Y tế Thế giới (hội nghị truyền hình) vào ngày 18/5/2020.

Do sự yếu kém của WHO trong đại dịch này, vào tháng 4/2020, chính quyền Trump của Hoa Kỳ đã thông báo ngừng tài trợ cho WHO (Hoa Kỳ là nhà tài trợ lớn nhất của tổ chức này trong nhiều năm và trong giai đoạn 2016 – 2017, tổng cộng 95,6 triệu đô la Mỹ đã được đầu tư, chiếm 76% số tiền quyên góp tự nguyện của tổ chức; số tiền quyên góp của Trung Quốc chỉ bằng 1/10 của Hoa Kỳ). Vào ngày 6/7 /2020, Tổng thư ký Liên Hợp Quốc được thông báo rằng Hoa Kỳ sẽ rút khỏi Tổ chức Y tế Thế giới. Quyết định sẽ có hiệu lực vào ngày 6/7/2021.

Nói dối gây hại cho thế giới và thúc đẩy “tính ưu việt của mô hình chống dịch bệnh của ĐCSTQ” trong nỗ lực kiểm soát quyền phát ngôn về bệnh dịch

Nói dối là bản chất của ĐCSTQ. Xuyên tạc sự thật, đảo ngược trắng đen, nhập nhằng đúng sai là bản tính của ĐCSTQ. Bất kể “tuyên truyền lớn” trong nội bộ hay “tuyên truyền lớn bên ngoài”, ĐCSTQ cũng yêu cầu “kể tốt câu chuyện chống dịch của Trung Quốc và thể hiện những ưu điểm của hệ thống chống dịch [mà họ áp dụng]”.

ĐCSTQ thực hiện hành vi nói dối thông qua 4 bước.

Thứ nhất, kiểm soát chặt chẽ dư luận. Vào ngày 4/2/2020, CCTV đưa tin rằng Ban Tuyên giáo Trung ương đã điều động hơn 300 phóng viên tới Hồ Bắc và Vũ Hán để đưa tin về dịch bệnh; tuy nhiên, chính quyền Trung Quốc lại trục xuất hầu hết các phóng viên nước ngoài khỏi Vũ Hán. Bên cạnh đó họ bắt giữ các nhà báo công dân đưa tin về dịch bệnh như Trần Thu Thực, Phương Bận, Trương Triển. Hiện tại, Trương Triển đã bị kết án oan 4 năm, và Phương Bân thì mất tích.

Thứ hai, cho xuất bản các tài liệu cá nhân có lợi cho ĐCSTQ. “Nhật ký Vũ Hán” của Fang Fang, ghi lại câu chuyện chống dịch ở Vũ Hán đã được các cơ quan tuyên giáo của ĐCSTQ tận dụng tối đa và dịch sang nhiều thứ tiếng, mặc dù người ta không thể kiểm chứng tính xác thực của cuốn nhật ký này.

Thứ ba, thúc đẩy “ngoại giao chiến lang”, đổ vấy tội lỗi cho người khác. Vào ngày 13/3/2020, người phát ngôn Bộ Ngoại Triệu Kiên viết trên Twitter rằng “có thể quân đội Hoa Kỳ đã mang vi rút đến Vũ Hán”; vào tháng 3 và tháng 4, nhiều đại sứ Trung Quốc ở nước ngoài đã gần như đồng thời chỉ trích nước sở tại không làm đủ tốt để chống lại dịch bệnh.

Thứ tư, ĐCSTQ đã liên tục đưa ra nhiều tài liệu khác nhau để gây nhiễu loạn thông tin và hoang mang cho cộng đồng quốc tế. Ví dụ, vào ngày 9/5/2020, Tân Hoa xã, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đăng một bài báo dài với tiêu đề: “Những lời nói dối và sự thật liên quan đến Trung Quốc của Hoa Kỳ về đại dịch viêm phổi mạch vành mới”; vào ngày 7/6, Văn phòng Thông tin Quốc vụ viện Đảng Cộng sản Trung Quốc đã ban hành tài liệu “Hành động của Trung Quốc để chống lại đại dịch viêm phổi mạch vành mới”. Vào ngày 21/7, Tân Hoa Xã đã đăng một bài báo “Những lời nói dối và sự thật liên quan đến Trung Quốc của Navarro về đại dịch viêm phổi mạch vành mới”, v.v.

Kết luận: “ĐCSTQ là vi-rút gây nguy hiểm cho thế giới”

Lời nói dối được viết bằng mực không thể che đậy những sự thật được viết bằng máu. ĐCSTQ liệu có thể giả dối mãi?

Vào ngày 25/11/2020, Nghị viện châu Âu đã thông qua “Báo cáo về tác động của đại dịch viêm phổi Vũ Hán (COVID-19) đối với chính sách đối ngoại của Liên minh châu Âu” lên án ĐCSTQ cố gắng thao túng và che giấu thông tin vào thời gian đầu của đại dịch, và sử dụng cuộc khủng hoảng để hạn chế nhân quyền và đàn áp dân chủ, làm suy yếu nhà nước pháp quyền, sau đó sử dụng “ngoại giao vi rút và chiến lang” để thúc đẩy ảnh hưởng địa chính trị và thậm chí cả ý định bành trướng, kêu gọi EU xem xét lại mối quan hệ của mình với ĐCSTQ.

Gần như cùng lúc đó, “Diễn đàn An ninh Quốc tế Halifax” có trụ sở tại Canada đã phát hành một cuốn cẩm nang thu thập ý kiến ​​của hơn 250 chuyên gia từ khắp nơi trên thế giới với tựa đề: “Trung Quốc và các nền dân chủ -Trò chơi vĩ đại nhất thế kỷ”, trong đó nêu rõ: Năm 2020 sẽ không chỉ được ghi vào biên niên sử lịch sử do đại dịch Covid, mà còn được thế giới ghi nhớ vì các nước dân chủ đã hoàn toàn thay đổi thái độ đối với ĐCSTQ.

Vào năm 2020, chính quyền TT Trump đã phân biệt rõ ràng hai thực thể: ĐCSTQ và Trung Quốc, đồng thời phủ nhận tính hợp pháp của ĐCSTQ và trực tiếp khởi động một cuộc chiến tranh lạnh mới với lực lượng này.