Với mức lương không đủ ăn và điều kiện làm việc nguy hiểm, nhiều nhân viên làm việc trong ngành dầu khí Venezuela đã phải rời bỏ quê hương để đi tìm việc làm ở những nơi xa xôi, theo AP.

Hàng ngàn người lao động trong ngành dầu khí đã rời khỏi Venezuela vì tình trạng siêu lạm phát của quốc gia này, trong đó có anh Nieves Ribullen, 43 tuổi.

Anh đến khu vực bán tự trị người Kurd thuộc miền Bắc Iraq, nơi anh hy vọng kiếm được hơn 3.500 USD mỗi tháng, một gia tài so với mức dưới 20 USD (quy đổi từ đồng nội tệ Bolivar) mà anh nhận được hàng tháng tại quê nhà.

“[Ở Venezuela], tiền mà tôi kiếm được hàng tháng chỉ đủ để mua 1 kg thịt và 1 con gà. Chúng tôi sống trong đói khổ”, Ribullen chia sẻ. Anh có kế hoạch để lại vợ và 3 người con ở quê nhà, cho đến khi anh tiết kiệm đủ tiền để đưa họ tới Chile hoặc Mỹ.

videoinfo__video3.dkn.tv||8d56e6d60__

Đến làm việc trong khu vực người Kurd ở Iraq, Ribullen sẽ làm việc cùng với hàng chục người Venezuela khác. “Tình thế buộc tôi phải tìm kiếm cơ hội ở một nơi khác. Chúng tôi phó mặc số phận mình trong tay Chúa, để Người che chở cho chúng tôi”, anh Ribullen chia sẻ.

Trong những năm qua, Ribullen đã chứng kiến ​​hàng chục đồng nghiệp của anh từ bỏ những công việc “có mức lương chết đói” và điều kiện làm việc nguy hiểm ở Venezuela để tìm việc làm tại những nơi xa xôi như Kuwait, Angola và Chile.

Venezuela
Ảnh chụp ngày 10/12/2018, Nieves Ribullen trong cuộc phỏng vấn tại nhà riêng của anh ở Punto Fijo, Venezuela. (Ảnh: AP / Fernando Llano)

Venezuela từng là 1 trong 5 nhà xuất khẩu dầu hàng đầu thế giới, bơm 3,5 triệu thùng mỗi ngày vào năm 1998 khi Tổng thống Hugo Chavez được bầu và phát động cuộc cách mạng Bolivar của Venezuela. Hiện nay sản lượng của tập đoàn dầu khí nhà nước PDVSA chưa bằng 1/3 con số trên. Tình trạng tham nhũng và yếu kém về quản lý trong ngành công nghiệp được quốc hữu hóa, cộng với giá dầu sụt giảm, được cho là những nhân tố đưa đến thảm cảnh trong ngành dầu khí Venezuela.

Những người lao động trong ngành bắt đầu rời bỏ quê hương vào năm 2003, ngay sau khi cựu Tổng thống Hugo Chavez sa thải hàng ngàn người tham gia một cuộc đình công khi đó làm tê liệt hoạt động sản xuất dầu.

Tomas Paez, giáo sư tại Đại học trung tâm Venezuela, người nghiên cứu về cộng đồng người lưu vong Venezuela, ước tính rằng có 30.000 lao động dầu mỏ đã bỏ trốn sau cuộc đình công, nhiều người bị cấm làm việc trong ngành công nghiệp dầu khí của đất nước.

Hiện tại, dưới thời Maduro, rất khó biết được có bao nhiêu người đã rời bỏ quê hương, nhưng từ các bãi cát có hắc ín ở phía bắc Canada đến các sa mạc của Kuwait, người Venezuela có mặt ở khắp nơi, hiện đang sống ở hơn 90 quốc gia sản xuất dầu. “Chúng tôi phải nói rằng, nơi nào có dầu, nơi đó có người Venezuela”, ông Paez cho biết.

Venezuela
Một trạm xăng của PDVSA tại Venezuela. (Ảnh: AFP)

Mỗi người ra đi là một khoảng trống về nhân lực trong ngành công nghiệp từng được coi là xương sống của quốc gia có trữ lượng dầu mỏ dồi dào nhất thế giới. Nhiều người đã thích nghi với cuộc sống ở nước ngoài và không có ý định trở lại Venezuela, theo AP.

“Chúng tôi đã mất rất nhiều thời gian để đào tạo, hàng triệu và hàng triệu giờ mà chúng tôi không thể tính toán. Không thể khôi phục lại đội ngũ lao động có đào tạo của chúng tôi hiện đang làm việc ở nước ngoài”, ông Ivan Freites, lãnh đạo liên minh dầu khí Venezuela cho biết.

Dane Groeneveld, giám đốc điều hành của PTS Advance có trụ sở tại California, một nhà tuyển dụng trong ngành dầu khí cho biết: “Chúng ta đang có một thị trường những người lao động tài năng, đặc biệt là với những người sẵn sàng đi vào những địa điểm khó khăn – như khu vực của người Kurd. Và hiện tại, những [người lao động trong ngành dầu khí Venezuela] đang được các công ty dầu khí trên khắp thế giới đón nhận”.

Băng Thanh

videoinfo__video3.dkn.tv||3b4136de6__

CLIP HAY