Tổng tuyển cử Mỹ đã phơi lộ một lượng lớn bằng chứng chứng thực sự tồn tại không thể che đậy của các vấn đề vi phạm pháp luật và sự can thiệp của nước ngoài. Nhưng nó đã bị tòa án các cấp phớt lờ. Cuộc khủng hoảng này còn tồi tệ hơn cuộc khủng hoảng mà Tổng thống Lincoln phải đối mặt vào năm 1860, theo nhận định của chương trình Thời sự Quân sự của Epoch Times.

Cuộc bầu cử Mỹ phát triển cho đến hôm nay, đội ngũ luật sư của Tổng thống Trump, luật sư Lin Wood và luật sư nổi tiếng Sidney Powell đã liên tiếp tiết lộ một lượng lớn bằng chứng thuyết phục, xác nhận sự tồn tại không thể phủ nhận của các vấn đề phạm pháp và sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc tổng tuyển cử. Nhưng điều khiến người ta sửng sốt là, những vụ kiện này đã bị bỏ qua tại tất cả các cấp pháp viện ở Mỹ. Cuộc bầu cử bị khống chế bởi gian lận và âm mưu đã đẩy nước Mỹ vào tình trạng chia rẽ. Bản chất của cuộc khủng hoảng này còn tồi tệ hơn cuộc khủng hoảng mà Tổng thống Lincoln phải đối mặt vào năm 1860. Những gì Tổng thống Trump đang phải đối mặt là âm mưu trong toàn bộ bộ máy hành chính và các cuộc tấn công ác ý từ bỏ mọi ràng buộc đạo đức cơ bản của cánh tả. Đó là sự phá hủy hệ thống giá trị truyền thống của Mỹ bởi các lực lượng cực tả. Do địa vị quốc tế quan trọng của nước Mỹ, nên việc giải quyết vấn đề này ra sao không chỉ liên quan đến tương lai của nước Mỹ, mà còn liên quan đến tương lai của thế giới.

Trước tiên, chúng ta hãy xem xét tình huống mà Tổng thống Lincoln phải đối mặt và cách ứng đối của ông.

Năm 1860, Lincoln được bầu làm Tổng thống. Mâu thuẫn lâu dài giữa Nhà nước Tự do và Nhà nước chiếm hữu nô lệ cuối cùng đã lên đến đỉnh điểm. Ngày 21/12/1860, tiểu bang Nam Carolina tuyên bố rút khỏi Liên minh, sau đó Mississippi, Florida, Georgia, Louisiana và Texas cũng tuyên bố rút khỏi Liên minh.

Vào ngày 9/2/1861, họ thành lập Chính phủ Liên minh các nước miền Nam Hoa Kỳ, được gọi là Liên minh miền Nam, đề xuất Jefferson Davis từ Kentucky là tổng thống.

Vào ngày 4/3 cùng năm, Lincoln chính thức nhậm chức Tổng thống Hoa Kỳ. Tại lễ nhậm chức, Lincoln tuyên bố rằng Hiến pháp là một “sự kết hợp của lý tưởng”, không giống như các hiệp ước của Liên bang, Hiến pháp có lực ước thúc ràng buộc hơn, và việc thoát ly khỏi Liên bang về mặt pháp luật là vô hiệu. Ông sẽ sử dụng vũ lực để duy trì quyền sở hữu tài sản liên bang. Chúng ta có thể hiểu rằng, nếu liên bang bị phân chia, thì các ước định của hiến pháp nguyên lai không còn tồn tại, nên chỉ có thể sử dụng vũ lực để duy trì tài sản thuộc về liên bang, chính là bảo trì sự toàn vẹn của quốc gia.

Liên minh miền Nam từng cử đại diện đàm phán với Washington, bày tỏ thiện chí mua tất cả tài sản của liên bang và thảo luận về một hiệp ước hòa bình với Liên bang. Lincoln từ chối bất kỳ cuộc đàm phán nào với đại diện của Liên minh miền Nam, với lý do Liên minh miền Nam không phải là một chính phủ hợp pháp.

Vào ngày 12/4/1861, quân đội Liên minh miền Nam nổ súng vào quân đội Liên bang tại Pháo đài Sumter, và cuộc nội chiến bắt đầu. Vào ngày 19/4, quân ly khai Baltimore kiểm soát tuyến đường sắt đã tấn công quân đội Liên bang. Những cây cầu quan trọng và đường dây điện báo ở bang biên giới Maryland đã bị quân ly khai phá hủy.

Trong thời điểm đó, Lincoln đã ra mệnh lệnh hành chính tạm ngừng “lệnh bảo hộ nhân thân” ở một số khu vực bất ổn, bao gồm cả Maryland, chính là cho phép quân nhân không phải chịu các hạn chế của “lệnh bảo hộ nhân thân” và có thể bắt giữ và bỏ tù các nghi phạm ly khai không cần xét xử tư pháp.

Tổng thống Lincoln, dựa trên Đạo luật Chống Nổi dậy được Tổng thống Jefferson thông qua năm 1807, đã hạ lệnh bắt giữ thị trưởng Baltimore, George William Brown và các chính trị gia bị nghi ngờ khác ở Maryland và hàng ngàn người khác. Ông cũng hạ lệnh bắt giữ Dân biểu Henry từ Maryland, bắt giữ Nghị sĩ Ohio Clement, Varandigam và cộng sự vào tháng 5. Những người này bị giam trong các nhà tù quân sự mà không cần xét xử vì “nghi ngờ có quan hệ với Liên minh miền Nam”. Lincoln cũng ra lệnh đóng cửa hàng trăm tờ báo miền Bắc phản đối ông, đồng thời bắt giữ các nhà xuất bản và biên tập viên báo chí.

Ở Baltimore, thủ phủ của Maryland, có một người tên là John. Người của John Merryman bị quân đội bắt vì tội nổi loạn. Luật sư của ông này đã yêu cầu quân đội xuất trình các tài liệu pháp lý. Chỉ huy George, thiếu tướng Cadwalader đã từ chối xuất trình bất kỳ tài liệu nào với lý do liên quan đến an ninh quốc gia và bí mật quân sự, nên luật sư đã khởi kiện Liên bang.

Chánh án Roger. B. sau khi nhận được đơn kiện của luật sư Tanney, đã yêu cầu tướng Cadwalader đưa Merryman đến gặp ông tại tòa án Baltimore vào 11 giờ trưa ngày hôm sau. Tướng Cadwalader cử một đại tá ra tòa. Đại tá nói với tòa án rằng quân đội Liên minh Miền Nam đã bị cáo buộc âm mưu thực hiện một cuộc nổi dậy vũ trang chống lại chính phủ, và chuyển tiếp tuyên bố của Tướng Cadwalader rằng: “Trong những trường hợp như vậy, Tổng thống Hoa Kỳ đã chính thức ủy quyền cho ông tạm thời đình chỉ việc thực hiện “lệnh bảo hộ nhân thân” vì lý do an ninh công cộng. Nếu có sai sót xảy ra trong Nội chiến, đó cũng là điều nằm ngoài sự cân nhắc về an ninh quốc gia”. Vị đại tá thậm chí đã không tiết lộ Merryman ở đâu, và rời khỏi tòa án.

Tanney ngay lập tức đưa ra một trát hầu tòa khác, cáo buộc Tướng Cadwalader khinh thường triều đình và yêu cầu Tướng Cadwalader đến gặp ông ta. Đương nhiên tướng quân không tiếp anh ta, thậm chí ngay cả nhân viên công lực phụ trách đưa thư cũng không được vào cửa doanh trại. Và hành động “bao che” cho quân nổi dậy Miền Nam của Tanny đã gây ra rất nhiều tiếng la ó phản đối trong xã hội.

Tổng thống Lincoln đã bác bỏ đơn kiến nghị của Tanney. Lincoln thừa nhận rằng những biện pháp cứng rắn này là đi ngược lại Hiến pháp trong thời bình, nhưng lại phù hợp với tinh thần của Hiến pháp trong tình huống “nổi loạn và xâm lược”. Lincoln đã sử dụng một phép ẩn dụ đơn giản và ấn tượng, “Ví dụ, để bảo toàn sinh mệnh một người cần được cứu sống, khi phải cắt bỏ một chi để được cứu sống, liệu anh ta có thể từ bỏ mạng sống của mình để cứu lấy tay chân của mình không?”. Nếu bạn thua trong cuộc chiến này, thì chính phủ, đất nước và hiến pháp sẽ không tồn tại.

Vào tháng 7/1861, Quốc hội đã thông qua một đạo luật sau một tháng tranh luận căng thẳng, cho phép tổng thống đình chỉ “Lệnh bảo hộ nhân thân” trong thời gian bất thường, nhưng kèm theo một điều kiện bổ sung là quân đội có thể bắt và giam giữ những kẻ tình nghi gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia, nhưng không được xét xử theo luật quân sự, và danh sách thường dân bị bắt và tình hình của vụ án sẽ được thông báo cho các tòa án dân sự. Nếu đại bồi thẩm đoàn của tòa án địa phương từ chối truy tố nghi phạm, nghi phạm có thể yêu cầu thẩm phán ra lệnh cho quân đội giao nộp mình cho tòa án chung để xét xử và trả tự do.

Tất nhiên, số phận của Merryman sẽ không thay đổi vì điều này. Phải đến một năm sau, chính phủ liên bang mới tuyên bố Baltimore không còn là một khu vực nguy hiểm, và quân đội cũng không chuyển giao ông cho tòa án dân sự.

Vào ngày 3/3/1863, Quốc hội chính thức thông qua “Luật bảo hộ nhân thân”, cho phép Tổng thống ban hành lệnh trên toàn quốc gia hoặc khu vực để ngừng “Luật bảo hộ nhân thân” (habeas corpus) trong cuộc nổi dậy vì sự an toàn của cộng đồng. Nói cách khác, trong những thời điểm bất thường, Tổng thống có thể thực hiện các đặc quyền ngoài hiến pháp.

4 năm Nội chiến gây ra tổng cộng 610.000 người Mỹ thương vong. Nhưng cuộc chiến bi thảm này đã mang lại một Hợp chủng quốc Hoa Kỳ toàn vẹn. Trong 100 năm sau đó, đất nước này đã phát triển thành một quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới và gánh vác trách nhiệm duy trì hòa bình và thịnh vượng thế giới.

Sự gia tăng mâu thuẫn Bắc Nam ở Hoa Kỳ dẫn đến sự chia cắt đất nước. Nhưng xét về gốc rễ, những mâu thuẫn này đều xuất phát từ những tranh chấp về lợi ích kinh tế và phạm vi quyền lực trong nước Mỹ. Cả hai đảng thời đó đều không đáng khinh về nhân cách như các thế lực cánh tả xã hội chủ nghĩa ngày nay, và cả hai đều có đức tin vào Chúa. Có thể nói đây là cuộc tranh chấp giữa các quý ông. Các bang tham gia bầu cử tổng thống theo đúng thủ tục pháp lý, thua thì thôi, nếu không đồng ý thì đấu, thất bại thì từ bỏ. Đây là lý do tại sao quân đội Liên minh miền Nam vẫn được tôn trọng sau thất bại, và những vị tướng nổi tiếng miền Nam thời đó vẫn được người dân Mỹ coi là anh hùng.

Ngày nay, các lực lượng cánh tả cực đoan xã hội chủ nghĩa đã sử dụng các phương tiện gian lận để đánh cắp toàn bộ đất nước trong cuộc bầu cử Hoa Kỳ, về bản chất nghiêm trọng hơn nhiều so với sự chia rẽ Hoa Kỳ bởi một số bang miền nam thời Lincoln. Những kẻ xúi giục hoặc thực sự hoạt động gian lận bầu cử, và những kẻ biết có gian lận bầu cử nhưng nhắm mắt làm ngơ, che đậy, cố tình trì hoãn và không hành động, họ khác gì những đặc vụ của Liên minh đang hoạt động trong Liên minh vào thời điểm đó.

Các vụ kiện liên quan đến gian lận bầu cử đã bị từ chối tại tòa án các cấp, tác giả chỉ lấy vụ kiện ở Texas làm ví dụ. Bang Texas đã kiện Pennsylvania, Georgia, Michigan và Wisconsin lên Tối cao Pháp viện, cáo buộc họ sửa đổi các quy định bầu cử và cho phép bỏ phiếu qua thư mà không có sự đồng ý của cơ quan lập pháp bang, điều này là vi hiến và làm tổn hại đến sự bình đẳng của cử tri ở Texas và các bang tuân thủ luật pháp khác. Quyền bầu cử hợp pháp đòi hỏi phải hủy bỏ kết quả bầu cử ở 4 bang này. Vụ kiện ngay lập tức được 17 bang ủng hộ.

Tuy nhiên, ngày 11/12, vụ kiện đã bị Tối cao Pháp viện bác bỏ với lý do không tuân thủ Điều 3 Hiến pháp. Đề cập đến Texas không có quyền can thiệp vào các cuộc bầu cử ở các tiểu bang khác, Tổng chưởng lý bang Texas Patrick nói: “Tôi phải xin lỗi để chỉ ra rằng làm như vậy là quá hèn nhát. Tối cao Pháp viện lẽ ra phải là trọng tài cuối cùng để phân xử đúng sai của vụ việc, nhưng họ đã không thực hiện nhiệm vụ của mình”.

Tổng thống Trump hy vọng có thể giải quyết hòa bình vấn đề gian lận bầu cử thông qua các thủ tục tư pháp và khôi phục hợp pháp kết quả bầu cử thực sự. Nhưng tác giả không thấy một con đường nào thông qua các thủ tục tư pháp. Các lực lượng cánh tả đã xâm nhập vào toàn bộ các cơ quan chính phủ Mỹ, từ hệ thống tư pháp, truyền thông, các lĩnh vực kinh tế và thậm chí cả đội ngũ của Tổng thống Trump. Khi cạn kiệt mọi giải pháp hòa bình không thể đạt được kết quả bầu cử công bằng, thì biện pháp cưỡng chế trở thành lựa chọn cuối cùng duy nhất. Tổng thống Trump có đặc quyền này, và cách đây 160 năm, Tổng thống Lincoln vĩ đại chính là tấm gương cho ông.