Những ngày đầu xuân của một năm, thời tiết rất lạnh. Bỗng nhiên hôm đó có chút gió ấm thổi tới. Vì một số nguyên nhân, người canh (nhà tù nữ Hắc Chùy Tử/Heizuizi ở Trường Xuân) mở hết cửa nhà tù ra. Trên sân thượng có cái hàng rào, các nữ tù nhân đều đứng trên đó. Đỉnh núi xa xa phủ đầy tuyết trắng xóa, những đóa hoa đầu xuân đang dần hé nở.

Một học viên Pháp Luân Công họ Tôn khẽ buộc miệng ngân nga bài hát có tên ‘đến vì bạn’, những học viên khác đồng tâm hát theo… Sau khi biết ca từ, những tù nhân khác (không phải Pháp Luân Công) cũng ca theo:

Băng qua ngàn núi vạn sông, tôi thường xuyên đến vì bạn, tôi đến vì bạn… tôi vì yêu mến bạn mới đến…

Nhưng rồi họ bắt đầu khóc, dần dần mọi người đều khóc. Tất cả tù nhân trong 7 phòng đều khóc.

Cai tù lên tiếng: “Được rồi, được rồi, vào trong đi”. Sau khi mọi người trở vào hết thì cai tù khóa cánh cửa sắt lại, không mở ra nữa.

Bên ngoài tòa nhà Quốc hội Mỹ tại Washington, chạng vạng tối của một ngày đầu thu, ánh nắng Mặt Trời mới đẹp làm sao. Ông Ethan Gutmann đứng trên bãi cỏ bên cạnh bức tường châm điếu thuốc, lúc thì cúi xuống, lúc thì ngước ánh mắt nhìn ra xa xa, trong ánh mắt lấp lánh ngấn lệ.

Ông nói: “Tôi rất xúc động, câu chuyện làm tôi quá thương cảm… Trong giọng hát bạn có thể cảm nhận được mùi của dãy Himalaya, đại dương, không khí, toàn thế giới…”

Ông Ethan Gutmann nhớ lại, đó là câu chuyện trải nghiệm của một học viên Pháp Luân Công ở Trường Xuân chạy trốn đến Bangkok – Thái Lan và kể lại cho ông nghe, khi đó vào khoảng 2 giờ sáng của một ngày tháng 7/2008.

Câu chuyện khiến Ethan Gutmann cảm động

Ông Ethan Gutmann là một người Mỹ, không phải người theo Pháp Luân Công. Ông là một nhà báo điều tra, một nhà bảo hộ nhân quyền nổi tiếng trên thế giới, tác giả của tác phẩm “Đại thảm sát” (The Slaughter) và “Mất Trung Quốc mới” (Losing the new China).

cuon-sach-moi-tiet-lo-dai-tham-sat-o-trung-quoc

Trước chuyến thăm Mỹ mới đây nhất của ông Tập Cận Bình, ông Ethan Gutmann đã tham gia buổi họp thu thập ý kiến của Quốc hội Mỹ liên quan đến vấn đề Pháp Luân Công và nhân quyền Trung Quốc. Sau khi kết thúc buổi họp, ông đã chia sẻ với phóng viên của Đại Kỷ Nguyên câu chuyện tại sao ông quyết định đi điều tra về bức hại Pháp Luân Công và tội ác mổ cướp nội tạng.

Những câu chuyện này đều quá khủng khiếp. Tại buổi họp hôm nay, mọi người đều nói về Pháp Luân Công, bạn cũng biết sự thật này. Nhưng phía sau sự thật này là con người, là một câu chuyện vĩ đại và những con người có dũng khí phi thường.”

Câu chuyện làm tôi quá cảm động, đặc biệt là sự kiện chèn sóng ở Trường Xuân. Tôi muốn ghi lại tất cả.”

Khởi đầu từ “Mất Trung Quốc mới”

Khi chính quyền Trung Quốc bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999 thì ông Ethan Gutmann đang làm việc ở Bắc Kinh.

Ngày 22/7, CCTV khởi động kế hoạch quy mô lớn bôi nhọ Pháp Luân Công, khi đó tôi đang làm việc tại một công ty phục vụ cho Đài Truyền hình Bắc Kinh, một đồng nghiệp nói với tôi: ‘Ethan, Ethan, truyền hình đang bàn về Pháp Luân Công’. Khi đó tôi có xem nhưng tôi không tin. Tôi vốn là người rất cố chấp, không thích bị người khác khuyên bảo nên làm gì. Vì thế khi chính quyền Trung Quốc tuyên truyền bạn không nên làm cái này, không nên làm cái kia… thì đối với tôi lại biến thành: Tôi phải làm cái này, tôi sẽ làm cái kia.”

Ở bãi đỗ xe của một tòa cao ốc tại Bắc Kinh, tôi nghe thấy tiếng loa kêu nhức óc: không nên luyện Pháp Luân Công, luyện Pháp Luân Công là phi pháp. Bầu không khí căng thẳng làm có người phải bật khóc…

Vào hai ngày trước đó tôi từng đi ở con đường bên phải Trung Nam Hải, tôi thấy nhiều người già và phụ nữ (học viên Pháp Luân Công) bị tống lên xe buýt. Khi đó là chiều ngày 20/7, tôi thấy cảnh sát bắt nhiều người già và phụ nữ lên nhiều chiếc xe buýt. Bầu không khí thật kỳ dị, tôi không hiểu những gì tôi trông thấy. Nhưng tôi biết, đây là vấn đề quan trọng ở Trung Quốc.

Bao nhiêu năm qua, hệ thống tuyên truyền ở Trung Quốc thường xuyên nói về Pháp Luân Công, còn học viên Pháp Luân Công thì thường xuyên bị mất tích.

Tháng 10/1999 đã có buổi họp báo rất lớn ở Bắc Kinh (ngày 28/10, họp báo đầu tiên của học viên Pháp Luân Công đã tổ chức ở Bắc Kinh). Ông Ethan Gutmann có hai người bạn làm trong giới truyền thông tham dự buổi họp báo này. Một người bạn tên là Calum MacLeod đã viết một bài đăng được trên tờ South China Morning Post. Sau đó vì bài báo này mà tờ báo bị chính quyền cấm xuất bản vài tháng.

Người đứng ra tổ chức buổi họp báo đã thoát được truy đuổi của cảnh sát, cuối cùng tổ chức thành công sự kiện. Họp báo được tổ chức tại một địa điểm bí mật, một phụ nữ trẻ (Đinh Diên) chia sẻ câu chuyện chị bị tra tấn cực hình, chị làm nghề thiết kế mẫu tóc. Ba năm sau chị đã bị chết trong nhà tù. Tôi đã được xem bộ phim về chị. Chị là người tỉnh Hà Bắc, khi đó mới 26 tuổi, rất thông minh, hoạt bát. Cái chết của chị là câu chuyện quá đau buồn.

Năm 2004, ông Ethan Gutmann trở về Mỹ và xuất bản sách “Mất Trung Quốc mới” (Losing the new China) ở Nhà xuất bản New York, kể lại những trải nghiệm của ông khi ở Trung Quốc.

Hình ảnh chạm vào trái tim Ethan Gutmann

Vì cuốn sách “Mất Trung Quốc mới” xuất bản, một học viên Pháp Luân Công hỏi dò liệu ông Ethan Gutmann có thể viết một quyển sách về Pháp Luân Công hay không.

Khi đó ông Ethan Gutmann cảm thấy hơi lạ, vì cho rằng dưới tình trạng đàn áp điên cuồng của chính quyền Trung Quốc, Pháp Luân Công sớm đã không còn tồn tại nữa. Ông hỏi: “Trung Quốc còn Pháp Luân Công à?” Câu trả lời ông nhận được là: “Còn chứ”. Vậy là ông Ethan Gutmann đồng ý bàn về câu chuyện này với học viên Pháp Luân Công.

“Sau này, khi ở Bắc Carolina, tôi thấy một học viên Pháp Luân Công từ Trung Quốc Đại Lục đến. Cô là người rất chân thành, và đã kể cho tôi nghe nhiều chuyện thú vị.”

Câu chuyện đơn giản nhưng chạm vào trái tin ông Ethan Gutmann.

Cô kể với tôi đã đi phát tài liệu vào nửa đêm như thế nào. Một trong những khó khăn là chó, vì nửa đêm nên chó sủa inh ỏi. Hình ảnh khiến tôi quá ấn tượng: Họ sẵn sàng dùng cả sinh mạng của mình để mang những tài liệu đặt vào cửa nhà mọi người. Đó là những tài liệu kể về Pháp Luân Công vô tội nhưng phải chịu bức hại.”

Câu chuyện khiến người nghe phải cảm phục, cũng là một phần nguyên nhân khiến tôi hứng thú với sự kiện chèn sóng ở Trường Xuân. Một nguyên nhân khác là vì tôi là chuyên gia máy tính, tôi biết tất cả những kỹ thuật này. Câu chuyện khiến tôi suy nghĩ và bắt đầu điều tra về bức hại Pháp Luân Công.”

Sau đó, vào khoảng năm 2005 – 2006, ông Ethan Gutmann bắt đầu thực hiện điều tra về bức hại Pháp Luân Công.

Hoảng hồn ở Montreal – Canada

Bài phỏng vấn đầu tiên trong sách “Đại thảm sát” của ông Ethan Gutmann là ở Montreal – Canada.

Hôm đó chúng tôi (cùng người trợ lý) phỏng vấn hai người, thời gian phỏng vấn không dài, chiếc xe của chúng tôi đậu tại một bãi đậu xe lớn. Xe của chúng tôi bị cướp, mọi thứ đều mất hết, tôi chỉ còn lại hộ chiếu và máy tính mang theo người. Quần áo để trong xe và dụng cụ súc miệng cũng không còn.”

Việc này khiến ông Ethan Gutmann biết chính quyền Trung Quốc cài rất nhiều đặc vụ ở Montreal. Nhưng đặc vụ Trung Quốc đã quá xem thường ông.

Ethan Gutmann nói, ông đã có thói quen không dùng cố định một chiếc điện thoại cầm tay. Trong quá trình điều tra, ông thường xuyên thay đổi điện thoại, mỗi chiếc điện thoại ông chỉ dùng khoảng một hoặc hai tuần lại bỏ đi. “Vì bọn giám sát rất lợi hại, hơn nữa tôi không muốn người tham gia phỏng vấn gặp phiền phức và nguy hiểm.”

(Còn tiếp…)

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm: