Vừa qua, một tờ báo mạng Trung Quốc đã dẫn số liệu “Báo cáo Thường niên Bệnh ung thư Trung Quốc 2015”, trong đó cho thấy số ca ung thư tại Trung Quốc năm 2015 tăng lên đến 4,3 triệu ca, đứng đầu thế giới. Trong số liệu này, tỷ lệ người ung thư phổi dẫn đến tử vong cũng đứng đầu thế giới.

Câu chuyện người tử vong vì ung thư phổi tại Trung Quốc từ lâu đã không còn là vấn đề mới, trước đó có thông tin rằng trong vòng 30 năm, số người chết vì ung thư phổi tăng 465%. Thực tế, Trung Quốc luôn nằm trong nhóm những nước có tỷ lệ tăng số người chết vì 4 loại bệnh ung thư như dạ dày, gan, thực quản, phổi thuộc loại cao trên thế giới.

Về số liệu này, giới phân tích chỉ ra, nguyên nhân là do “ô nhiễm môi trường, hút thuốc, ăn uống mất vệ sinh làm phát triển gen đột biến trong tế bào khối u”. Số liệu cũng chỉ ra, trong 161 thành phố lớn trên toàn Trung Quốc thì có 16 thành phố “không khí không tốt”, ít nhất 600.000 người bị dùng nước ô nhiễm có nguy cơ gây bệnh ung thư hàng ngày; hơn 200 thôn xóm ung thư vì ô nhiễm nghiêm trọng nguồn nước và không khí ở những vùng phát triển kinh tế quá nóng; 29% số thành phố có mưa a-xít; 61,5% nguồn nước ngầm và 16% đất canh tác bị ô nhiễm; 80% người ung thư phổi vì khói thuốc lá; 30% bệnh ung thư có nguyên nhân từ vấn đề ăn uống.

Từ số liệu cho thấy, những nguyên nhân gây bệnh ung thư đều do con người gây ra. 

Nguồn gốc tình trạng ô nhiễm sống

Hút thuốc có hại cho sức khỏe, điều này ai cũng biết. Nhưng vấn đề là loại “chất thải mật độ cao” gây ô nhiễm ở phạm vi rộng khắp là gì? Chẳng lẽ chỉ khói thuốc lá là thủ phạm của số người chết vì ung thư phổi cao như thế? Nếu hút thuốc là thủ phạm chính của ung thư, vậy thì tỷ lệ ung thư phổi dẫn đến tử vong tăng theo cấp số nhân như hiện nay càng minh chứng việc nhà nước tăng cường “khống chế thuốc lá” chỉ là trò đùa. Từ con số 1/10 tổng nguồn thu hàng năm của nhà nước (Trung Quốc) đến từ ngành kinh doanh thuốc lá khiến chúng ta càng tin tưởng rằng, nguyên nhân của tình trạng không hiệu quả trong “kiểm soát thuốc lá” có liên quan đến nguồn thu của nhà nước.

Nghĩa là, vấn đề mang tính “cá nhân” này liên quan đến việc thiếu trách nhiệm của cơ quan quản lý. Từ đây cho thấy, nguyên nhân của tình trạng bệnh ung thư ở Trung Quốc liên quan đến sự phát triển cao độ của các ngành nghề gây ô nhiễm không khí, và dĩ nhiên cũng liên quan chặt chẽ đến vấn đề lợi ích kinh tế của nhà nước trong việc hoạch định chính sách. Chúng ta nên nhìn vào tận nguồn gốc tình trạng ô nhiễm nguồn sống này vì đâu mà ra.

Khi một dòng sông bị ô nhiễm khiến toàn bộ người dân trong một thôn trang bị nhiễm phải loại bệnh không thể chữa trị, chúng ta không thể chỉ quy trách nhiệm vì thôn dân dùng nước trong sông, cũng không thể quy lỗi cho một công ty nào đó gây ô nhiễm. Nếu thôn dân không biết được thông tin (ô nhiễm) thì chính quyền thôn phải chịu trách nhiệm; đặc biệt, việc những công xưởng gây ô nhiễm trong thời gian dài xảy ra dĩ nhiên phải do tình trạng dung túng hoặc vô trách nhiệm của chính quyền địa phương. Tất cả những vùng ô nhiễm ở Trung Quốc đều có thể phân tích theo logic này.

Có thể nói, tỷ lệ phát bệnh cao của bệnh ung thư không đáng sợ bằng cái động cơ lợi ích phía sau gây ra nó; bệnh ung thư khiến người ta mất mạng cho dù đáng sợ, cũng không đáng sợ bằng cái chết treo lơ lửng trên đầu toàn bộ người dân Trung Quốc. Như một cư dân mạng chia sẻ, “mọi người sẽ từ từ chết hết mà không cần đến chiến tranh”.

Theo Nghiêm Điền, Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Osla biên dịch

Xem thêm: