Bãi rác Jiangcungou ở thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, được xây dựng vào năm 1994 và được thiết kế để tồn tại đến năm 2044. Bãi rác này có kích thước khoảng 100 sân bóng đá, có sức chứa 2.500 tấn rác thải mỗi ngày. Trên thực tế, nó phải nhận 10.000 tấn rác mỗi ngày, chiếm phần lớn so với bất kỳ bãi rác nào ở Trung Quốc.

Bãi rác này phục vụ hơn 8 triệu công dân Trung Quốc. Bãi rác trải rộng trên diện tích gần 700.000 mét vuông, sâu 150 mét và khả năng lưu trữ hơn 34 triệu mét khối, theo kênh truyền thông Anh quốc. 

Tây An là một trong số ít các thành phố ở Trung Quốc chỉ dựa vào bãi rác để xử lý chất thải gia đình, dẫn đến dẫn đến khả năng chứa rác của nó đạt được sớm hơn dự kiến. Nhưng vào đầu tháng này, một nhà máy đốt rác mới đã được khai trương và ít nhất bốn nhà máy nữa dự kiến ​​sẽ mở vào năm 2020, ước tính chúng có thể xử lý 12.750 tấn rác mỗi ngày. Động thái này là một phần trong kế hoạch quốc gia nhằm giảm số lượng bãi chôn lấp, và thay vào đó sử dụng các phương pháp xử lý chất thải khác như thiêu đốt.

Theo niên giám thống kê của Trung Quốc, trong năm 2017, nước này đã thu gom được 215 triệu tấn rác thải sinh hoạt đô thị, tăng từ 152 triệu tấn rác thải so với mười năm trước. Trung Quốc có 654 bãi chôn lấp và 286 nhà máy đốt rác.

Theo một báo cáo của chính phủ, Trung Quốc có kế hoạch tái chế 35% chất thải tại các thành phố lớn vào cuối năm 2020. Kênh BBC cho hay, vào tháng 7, việc bắt buộc phải phân loại và tái chế rác tại Thượng Hải đã dẫn đến việc một số cư dân “cảm thấy hoảng loạn”. 

Năm 2015, đã xảy ra một vụ lở đất tại một bãi rác ở thành phố Thâm Quyến, khiến 73 người thiệt mạng. Bãi rác được thiết kế để chứa 4 triệu mét khối rác, với chiều cao tối đa 95 mét. Tuy nhiên, khi nó sụp đổ, nó đang chứa 5,8 triệu mét khối rác với đống chất thải cao tới 160m.

Trung Quốc từng nhập rác từ nước ngoài, cho đến cuối năm 2017, thì không nhập nữa. Chỉ riêng năm 2017, Trung Quốc đã nhập 7 triệu tấn rác nhựa và 27 triệu tấn giấy thải từ châu Âu, Nhật Bản và Mỹ.