DANY BAHAR – Vào khoảng ngày 7-9 tháng 4 năm 2018, tôi – Dany Bahar – đã đến thăm Cucuta, một thành phố của Colombia giáp với San Antonio del Tachira của Venezuela, bởi vì tôi muốn tìm hiểu quy mô của cuộc khủng hoảng người tị nạn Venezuela. Khu vực biên giới này là một trong những giao lộ nhộn nhịp nhất giữa hai quốc gia, và trong năm qua, nó đã trở nên ngày càng bị quá tải bởi những người tị nạn Venezuela.

Các số liệu chính thức ước tính khoảng 35.000 người Venezuela vượt biên hàng ngày, nhưng các số liệu không chính thức từ các nhà quan sát thực địa ước tính con số đó còn cao hơn nhiều. Người ta ước tính có khoảng 3.000 đến 5.000 người Venezuela sẽ ở lại Colombia hoặc đi đến một nước khác trong khu vực.

Những người Venezuela còn lại đi sang Colombia trong vài giờ hoặc vài ngày để làm việc và / hoặc nhận thức ăn và thuốc, những mặt hàng hiện giờ không có sẵn ở Venezuela. Dưới đây là một số hình ảnh và câu chuyện về những nơi tôi đã ghé thăm và những người tôi gặp, trong chuyến thăm của tôi.

Ảnh chụp cây cầu Simon Bolivar, một trong những giao điểm chính giữa Venezuela và Colombia. Bức ảnh được chụp từ phía Colombia, nằm ở thành phố Cucuta. Cách đó chưa tới nửa dặm là thành phố San Antonio del Táchira của Venezuela. (Ảnh: Brookings)
Ảnh chụp cây cầu Simon Bolivar, một trong những giao điểm chính giữa Venezuela và Colombia. Bức ảnh được chụp từ phía Colombia, nằm ở thành phố Cucuta. Cách đó chưa tới nửa dặm là thành phố San Antonio del Táchira của Venezuela. (Ảnh: Brookings)
Ảnh chụp cây cầu Simon Bolivar từ trên cao, lúc 6 giờ sáng. Có thể thấy khá nhiều người Venezuela đang đi sang phía Colombia. (Ảnh: Brookings)
Ảnh chụp cây cầu Simon Bolivar từ trên cao, lúc 6 giờ sáng. Có thể thấy khá nhiều người Venezuela đang đi sang phía Colombia. (Ảnh: Brookings)
Người phụ nữ Venezuela này, yêu cầu không lộ diện, dành những ngày cuối tuần ở Cucuta để dọn dẹp vệ sinh tại một trong những công ty xe buýt tư nhân chuyên chở người Venezuela đến các điểm đến bên ngoài Cucuta, kể cả các nước khác. Cô ấy có bằng Tiến sĩ Giáo dục, và nói với tôi rằng, cô ấy kiếm được nhiều tiền hơn trong những ngày cuối tuần với công việc dọn dẹp vệ sinh hơn là công việc trong tuần của cô ấy như là một Tiến sĩ Giáo dục. "Tôi may mắn có được một công việc như thế này, để có thể chu cấp cho gia đình mình", cô nói với tôi. (Ảnh: Brookings)
Người phụ nữ Venezuela này, yêu cầu không lộ diện, dành những ngày cuối tuần ở Cucuta để dọn dẹp vệ sinh tại một trong những công ty xe buýt tư nhân chuyên chở người Venezuela đến các điểm đến bên ngoài Cucuta, kể cả các quốc gia khác. Cô ấy có bằng Tiến sĩ Giáo dục, và nói với tôi rằng, cô ấy kiếm được nhiều tiền hơn trong những ngày cuối tuần với công việc dọn dẹp vệ sinh hơn là công việc trong tuần của cô ấy như là một Tiến sĩ Giáo dục. “Tôi may mắn có được một công việc như thế này, để có thể chu cấp cho gia đình mình”, cô nói với tôi. (Ảnh: Brookings)
Cặp vợ chồng này nói với tôi rằng, họ đang đi đến Cucuta để mua insulin cho người chồng mắc bệnh tiểu đường. Họ không thể có được insulin ở Venezuela, và do đó họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc vượt qua biên giới. (Ảnh: Brookings)
Cặp vợ chồng này nói với tôi rằng, họ đang đi đến Cucuta để mua insulin cho người chồng mắc bệnh tiểu đường. Họ không thể có được insulin ở Venezuela, và do đó họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc vượt qua biên giới. (Ảnh: Brookings)
Hội Chữ Thập Đỏ Colombia đang tiếp nhận những người tị nạn Venezuela khi họ băng qua biên giới. Nhiều bà mẹ Venezuela mang em bé đến đây tiêm chủng, bởi vì vắc-xin thường không có ở Venezuela. (Ảnh: Brookings)
Hội Chữ Thập Đỏ Colombia đang tiếp nhận những người tị nạn Venezuela khi họ băng qua biên giới. Nhiều bà mẹ Venezuela mang em bé đến đây tiêm chủng, bởi vì vắc-xin thường không có ở Venezuela. (Ảnh: Brookings)
Vào đầu tháng 4 năm 2018, chính phủ Colombia và các tổ chức khác như UNHCR, đã bắt đầu một quá trình đăng ký thông tin đối với tất cả những người Venezuela ở Colombia bất kể tình trạng của họ. Các nhà chức trách Colombia đã nhiều lần nói rằng những người Venezuela, nếu chấp nhận đăng ký thông tin, thì sẽ không có nguy cơ bị trục xuất. (Ảnh: Brookings)
Vào đầu tháng 4 năm 2018, chính phủ Colombia và các tổ chức khác như UNHCR, đã bắt đầu một quá trình đăng ký thông tin đối với tất cả những người Venezuela ở Colombia, bất kể tình trạng của họ. Các nhà chức trách Colombia đã nhiều lần nói rằng những người Venezuela, nếu chấp nhận đăng ký thông tin, thì sẽ không có nguy cơ bị trục xuất. (Ảnh: Brookings)
Tổ chức Mạng lưới Di cư Quốc tế Scalabrini, vận hành cùng với Giáo hội Công giáo địa phương, là nơi cung cấp cho những người tị nạn Venezuela những lời khuyên về nơi trú ẩn, thực phẩm và di cư. (Ảnh: Brookings)
Tổ chức Mạng lưới Di cư Quốc tế Scalabrini, vận hành cùng với Giáo hội Công giáo địa phương, là nơi cung cấp cho những người tị nạn Venezuela nơi trú ẩn, thực phẩm và các tư vấn về việc di cư. (Ảnh: Brookings)
Trong kho thực phẩm của tổ chức Mạng lưới Di cư Quốc tế Scalabrini. (Ảnh: Brookings)
Trong kho thực phẩm của tổ chức Mạng lưới Di cư Quốc tế Scalabrini. (Ảnh: Brookings)
Đây là một doanh nhân, bán phụ kiện điện thoại di động. Anh ấy nói với tôi: "Tôi bắt đầu với rất ít vốn. Đối với mỗi đồng lợi nhuận, tôi đều tái đầu tư. Tôi kiếm được 30.000 Peso mỗi ngày: 20.000 Peso cho thức ăn và chỗ ở, 5.000 Peso tái đầu tư và 5.000 Peso tôi gửi về nhà". (Ảnh: Brookings)
Đây là một doanh nhân, bán phụ kiện điện thoại di động. Anh ấy nói với tôi: “Tôi bắt đầu với rất ít vốn. Đối với mỗi đồng lợi nhuận, tôi đều tái đầu tư. Tôi kiếm được 30.000 Peso mỗi ngày; 20.000 Peso cho thức ăn và chỗ ở, 5.000 Peso tái đầu tư và 5.000 Peso tôi gửi về nhà”. (Ảnh: Brookings)
Giáo hội Công giáo địa phương cung cấp 8.000 bữa ăn nóng mỗi ngày trên khắp Cucuta cho những người tị nạn Venezuela. Trong phòng ăn công cộng này, tôi đã thấy khoảng 1.200 người ở mọi lứa tuổi đến ăn trưa. Trong tám tháng qua, họ đã phục vụ 400.000 bữa ăn nóng cho người Venezuela ở Cucuta. (Ảnh: Brookings)
Giáo hội Công giáo địa phương cung cấp 8.000 bữa ăn nóng mỗi ngày trên khắp Cucuta cho những người tị nạn Venezuela. Trong phòng ăn công cộng này, tôi đã thấy khoảng 1.200 người ở mọi lứa tuổi đến ăn trưa. Trong tám tháng qua, họ đã phục vụ 400.000 bữa ăn nóng cho người tị nạn Venezuela ở Cucuta. (Ảnh: Brookings)

Hóa Khoa (dịch từ bài viết của Mr. Dany Bahar)