Ấn Độ chuẩn bị cài đặt một hệ thống nhận dạng khuôn mặt trên toàn quốc trong nỗ lực truy bắt tội phạm và tìm kiếm trẻ em mất tích, các nhà phân tích nhân quyền và công nghệ cảnh báo về những rủi ro với quyền riêng tư và gia tăng sự giám sát lên người dân.

Sử dụng camera giám sát là một nỗ lực để “hiện đại hóa lực lượng cảnh sát, thu thập thông tin, nhận dạng tội phạm, xác minh”, theo Văn phòng Tội phạm Quốc gia của Ấn Độ cho biết.

Dường như, một trong những hệ thống nhận dạng khuôn mặt lớn nhất thế giới đang được chính phủ Ấn ký hợp đồng vào thứ Sáu (8/11).

Nhưng có rất ít thông tin về địa điểm mà hệ thống sẽ được triển khai, dữ liệu nào được sử dụng cho mục đích gì và quy định lưu trữ dữ liệu như thế nào, Apar Gupta, giám đốc điều hành của tổ chức phi lợi nhuận Tự do Internet cho biết.

“Việc giám sát quy mô lớn như thế này sẽ thu thập một lượng lớn thông tin từ địa điểm công cộng mà không có lý do thiết thực nào phía sau cả”, ông ấy nói.

“Nếu không có bộ luật bảo vệ dữ liệu số và khung chế tài cho việc giám sát kỹ thuật số sẽ dẫn đến những vấn đề về quản lý xã hội.”

Người phát ngôn của Bộ Nội vụ Ấn Độ không có phản hồi gì đối với những bình luận.

Sự phát triển của công nghệ điện toán đám mây và trí tuệ nhân tạo đã làm phổ biến công nghệ nhận dạng khuôn mặt trong một loạt các ứng dụng từ theo dõi tội phạm đến tìm học sinh trốn học.

Công nghệ nhận dạng khuôn mặt đã được triển khai  tại một số sân bay Ấn Độ vào tháng 7 và cảnh sát New Delhi cho biết năm ngoái họ đã xác định được gần 3.000 trẻ em mất tích chỉ trong vài ngày.

Trang mạng công nghệ Comparitech, đã xếp hạng thủ đô New Delhi và Chennai của Ấn Độ là một trong số các thành phố gắn camera giám sát nhiều nhất thế giới. Trong một báo cáo gần đây cho thấy “số lượng camera giám sát (CCTV) nhiều hơn số lượng tội phạm nhiều lần”.

Chính quyền Ấn Độ nói rằng công nghệ nhận dạng khuôn mặt là cần thiết để hỗ trợ một quốc gia có hệ thống chính sách chưa kiện toàn như Ấn Độ.

Ảnh minh họa. (nguồn: Pixabay)

Theo Liên Hợp Quốc, Ấn Độ có trung bình 144 sĩ quan cảnh sát trên 100.000 công dân, thuộc nhóm nước có tỷ lệ cảnh sát thấp nhất trên thế giới.

Công nghệ này đã được chứng minh là không chính xác trong việc xác định những phụ nữ có làn da sẫm màu, những người thuộc dân tộc thiểu số và người chuyển giới.

Vì vậy, nếu sử dụng nó trong hệ thống tư pháp thì người bản địa và dân tộc thiểu số có nguy cơ bị tổn hại nhiều hơn, Vidushi Marda, luật sư – nhà nghiên cứu trí tuệ nhân tạo của Article 19, một tổ chức nhân quyền có trụ sở tại Anh cho biết.

“Việc dùng công nghệ nhận dạng này chỉ là sự cung cấp về mặt công nghệ chứ không đưa ra sự đảm bảo cho công bằng xã hội”, bà Marda nói.

“Dường như việc theo dõi liên tục ngày đêm đồng nghĩa với sự đảm bảo an toàn cho người dân. Nhưng lại là nguy cơ tạo ra sự thiếu công bằng và lãng quên những nhóm người dễ bị tổn thương của xã hội.”

Vào năm 2017, Tòa án tối cao Ấn Độ đã ban hành bộ luật mang tính bước ngoặt đối với chương trình Thẻ sinh trắc học Aadhaar, trong bối cảnh lo ngại vi phạm dữ liệu cá nhân có thể xảy ra và để bảo vệ quyền tự do cá nhân của công dân.

Tuy nhiên, bộ luật đã không kiểm soát được việc triển khai công nghệ nhận dạng khuôn mặt hay việc đề xuất liên kết Aadhaar với các tài khoản mạng xã hội, ông Gupta nói.

“An ninh quốc gia là tiền đề trung tâm để thiết kế chính sách. Nhưng đó không thể là lý do để hạn chế các quyền cơ bản”, ông nói.

“Điều đáng lo nhất là công nghệ đang được nhà nước sử dụng như một công cụ củng cố quyền lực hơn là một công cụ để hỗ trợ cho người dân.”

 

Video đáng chú ý:

videoinfo__video3.dkn.tv||a2ca3044e__