Thơ, là tiếng lòng của người thi sĩ. Khi kết hợp với thể thơ được dung luyện qua năm tháng cuộc đời, thì thơ có khả năng đưa người đọc thăng hoa. Bản thân thi sĩ, cảnh giới tinh thần của họ có lẽ cũng đã ngấm vào từng câu từng chữ, cho dù độc giả có cảm thụ được đến bao nhiêu, người thi sĩ cũng vẫn hạnh phúc trong những vần điệu của riêng mình.

Thời gian như nước qua cầu
Xuân xanh mấy bận thoắt đầu pha sương
Có còn nguyên phấn má hường?
Để cho hoa thẹn liễu nhường kém xanh.

Có còn mắt đẹp mày thanh?
Cho chim loan phượng trên cành ngẩn ngơ
Có còn áo lụa mành tơ?
Cho công đỏ mặt ú ơ ghen thầm.

Có còn áo lụa mành tơ? Cho công đỏ mặt ú ơ ghen thầm. (Ảnh: Pinterest.com)

Có còn dạo phím bổng trầm?
Cho người quân tử ngồi nhâm ly sầu
Có còn duyên dáng miếng trầu?
Cho môi ai đỏ trong câu chuyện tình.

Có còn yểu liễu dáng hình
Cho mai trúc đứng bên đình ngả nghiêng
Có còn những giấc mơ tiên
Cho niềm kiêu hãnh lạc miền rong rêu.

Có còn yểu liễu dáng hình. Cho mai trúc đứng bên đình ngả nghiêng. (Ảnh: Pinterest.com)

Thôi đã hết – phận trớ trêu
Tuổi xanh gói lại thả chiều gió bay.

Vũ Trung

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn mà chuyên mục Nghệ Thuật Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Có thể bạn quan tâm:

CLIP HAY

Ad will display in 10 seconds