Tôi nương theo cánh cửa thời gian
Đến chốn trần ai, oe oe tiếng khóc
Bởi giữa màn đêm, tối đen, nheo nhóc
Ai biết mai kia tôi tỏ khúc quay về?

Cứ thế bên đời bất ngộ, chấp mê
Tôi khóc rồi đau, vui niềm hoan lạc
Chẳng hiểu vì đâu tóc xanh lại bạc
Xuân rồi tàn khi lá úa cành khô.

Vô tư ru mình bằng những giấc mơ
Hoa nở bốn mùa, đỏ, vàng, xanh, tím
Mây, gió, trăng, sao, ngẫu nhiên ẩn hiện
Vũ trụ bao la, cao thấp khôn cùng.

tu luyen 1
Bánh xe Pháp tỏa hào quang soi phủ… (Ảnh: Falunart)

Rồi một ngày giữa chốn thinh không
Bánh xe Pháp tỏa hào quang soi phủ
Thức tôi về với lời thề xưa cũ
Tôi quay đầu và tìm lại được tôi.

Không phải ngẫu nhiên tôi có mặt trên đời
Vui với gió lành, trời trong, biển rộng
Tôi chợt hiểu bởi vì đâu tôi sống
Ở chốn hồng trần, khi Pháp chính càn khôn!

 

Vũ trụ bao la, cao thấp khôn cùng. (Ảnh: Falunart)

Minh Ngọc

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn mà chuyên mục Nghệ Thuật Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Có thể bạn quan tâm:

Thể Loại: Văn thơ Nghệ thuật

CLIP HAY

Ad will display in 09 seconds