Vào năm 2011, một giáo sư luật của đại học Yale, Amy Chua đã chia dư luận thành hai phe với cuốn sách của bà “Bài ca chiến đấu của Cọp Mẹ”, trong đó đặt ra một chương trình kỷ luật nghiêm khắc đáng kinh ngạc dành cho con cái.

Tại thời điểm này, một “cọp mẹ” ngoài đời thực ở Trung Quốc đã công bố trực tuyến thời gian biểu cô bắt cậu con trai 9 tuổi của mình phải theo mỗi ngày.

Đáp lại những ý kiến ​​bày tỏ sự phẫn nộ, cô vẫn bảo vệ lịch trình 16 tiếng này một cách mạnh mẽ.

Tân Hoa Xã, một phương tiện truyền thông nhà nước tường thuật vào ngày 3/3 rằng cô Lưu, một cư dân của quận Nan’an ở Trùng Khánh cho biết: “Một số người nghĩ rằng tôi bị bệnh, nhưng tôi đã từng thảo luận việc này với các bạn học cũ ở Đại học Bắc Kinh, và tất cả họ đều nghĩ rằng việc này khá bình thường.”

Thời khóa biểu của cậu bé. (Sina Weibo)
Thời khóa biểu của cậu bé. (Sina Weibo)

Theo thời khóa biểu, thì con trai cô Lưu có chuông báo thức vào lúc 5h sáng mỗi ngày. 6h là lúc cháu đọc văn học cổ Trung Quốc. Sau đó, cháu đến trường, nhưng khi quay về nhà, việc học của cháu vẫn tiếp tục đến tận 10h và đi ngủ vào 11h.

Vào những ngày thường trong tuần, cậu bé 9 tuổi còn những bài học thêm tiếng Anh vào buổi tối. Vào cuối tuần, cậu còn học piano, thư pháp Trung Quốc, taekwondo, bơi lội, thực hành cờ vây, khiêu vũ Latin và thêm các bài tập toán học để chuẩn bị cho thi Olympic Toán quốc tế.

Cô Lưu chỉ cho con trai một lần”nghỉ” duy nhất là 30 phút vào buổi tối để xem Xinwen Lianbo, một chương trình tin tức hàng đầu của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Cô Lưu, một cựu sinh viên đại học 30 tuổi của trường Đại học Bắc Kinh, giải thích: “Điều quan trọng là các em có ý thức về thời gian và tự kỷ luật. Trên thực tế, đây là cách tôi đã được nuôi dưỡng; cha tôi ở trong quân đội, và ông cũng nuôi dạy tôi theo cách này.”

Cô Lưu nói thêm rằng tất cả việc học mà cô bắt con trai mình hoàn thành có những ứng dụng thực tiễn: ví dụ, viết thư pháp tiếng Trung Quốc giúp con trai cô rèn luyện tâm tính, trong khi những bài học về piano và khiêu vũ sẽ hỗ trợ con trai cô trong quan hệ với đối tác trong tương lai.

Đối với những lời chỉ trích rằng con cô có thể không được ngủ đủ giấc, cô Lưu nói rằng sáu tiếng là đủ, và cháu cũng không bao giờ ngủ gật trong trường học. Cô hoan nghênh các phụ huynh khác làm theo phương thức nuôi dưỡng con cái như cô, vì “người ta có thể điều chỉnh đồng hồ sinh học của mình.”

“Để có một tương lai dễ dàng hơn, tốt hơn là có một tuổi thơ chịu đựng khó khăn, thử thách nhiều hơn”, cô Lưu nói. “Cha tôi có lần đã nói rằng học tập là tất cả những gì trẻ em nên làm! Nếu không, xã hội sẽ loại chúng ra.”

Những người sử dụng Internet ở Trung Quốc nói chung đều rất chỉ trích phương pháp của cô Lưu. Trong phần ý kiến ​​trên web Sina, một cư dân mạng ở Sơn Đông viết rằng cô Lưu có thể “bị bệnh tâm thần và cần được điều trị tại bệnh viện”, trong khi một cư dân mạng ở Chiết Giang yêu cầu cô chấm dứt việc thúc ép con mình để “thỏa mãn những hão huyền cá nhân.”

Một cư dân mạng ở Tứ Xuyên nói rằng việc cô Lưu buộc con mình “xem Xinwen Lianbo mỗi ngày thực sự đáng ngạc nhiên.” Chương trình tin tức này đã từng bị chỉ trích nặng nề là dạng tuyên truyền trắng trợn.

Một cư dân mạng từ Phúc Kiến thì viết rằng: “Cậu bé khốn khổ này không có tuổi thơ.” Một cư dân mạng ở Sơn Đông viết: “Đây là điều đáng buồn cho nền giáo dục hiện đại ở Trung Quốc”

Có nhiều câu chuyện tương tự tại Việt Nam, cha mẹ muốn con mình cái gì cũng đứng nhất, nên môn nào cũng cho đi học thêm và hành trình một ngày là liên tục đi học và đi từ hết lớp này đến lớp khác. Nhiều em sau khi đi học chính và học thêm về, vẫn còn phải tiếp tục học bài trong lớp cho đến khi nào xong thì mới được bước lên giường ngủ. Có lần, một cô bé từng nói “con không hiểu con sinh ra trong cuộc đời này để làm gì nữa, nhiều khi con chỉ muốn chết đi cho xong.”

Chế độ dạy dỗ hà khắc có thể dẫn đến nhiều bi kịch, đã có nhiều trường hợp đứa trẻ không chịu đựng nổi áp lực và tìm đến cái chết. Mỗi người có một số phận, một cuộc đời, liệu cha mẹ có thể thay đổi vận mệnh của con cái mình bằng cách áp dụng chế độ giáo dục hà khắc hay không, hay họ đang thoả mãn chính sự tranh đua của mình với các cha mẹ khác?

Viết bởi Frank Fang,Thời Báo Đại Kỷ Nguyên
Minh Tuệ biên dịch

Xem thêm: