Nhiều lớp học ở các vùng núi, vùng sâu, vùng xa chỉ có 3-5 em một lớp. Thầy và trò tại các lớp học ấy đang cùng cố gắng vượt qua những khó khăn, thiếu thốn để có nhiều hơn nữa “con chữ” thắp thêm nhiều hy vọng cho tương lai.

Tại điểm trường thôn Bản Danh, xã Hà Lâu, huyện Tiên Yên, tỉnh Quảng Ninh, chỉ có lớp 3 và lớp 4 với 8 học sinh. Cô Tô Thị Tuyết (29 tuổi) chia sẻ: “Đường đến trường phải lượn vòng với những dốc thẳng đứng rất nguy hiểm, nếu ai tay lái không cứng dễ bị ngã. Trong này không có sóng điện thoại, mọi thứ như cách biệt với bên ngoài. Vì yêu nghề, tôi tình nguyện xin lên đây cắm bản gieo chữ”. (Tin, ảnh: vnexpress.net, tháng 9/2015)
Cô trò phải vượt qua những con suối để tới trường. Thầy Vi Đức Phúc – Hiệu trưởng Trường Hà Lâu cho biết, cả xã có 10 điểm trường, những điểm này có từ 2 đến 5 lớp, trung bình mỗi lớp có từ 3 đến 8 học sinh, phụ thuộc vào mật độ dân cư. (Tin, ảnh: vnexpress.net, tháng 9/2015)
Lớp học chỉ có 3 em học sinh tại Trường Tiểu học Xuân Giang 2 (thôn Hồng Lam, xã Xuân Giang, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh). Trường nằm trên ốc đảo Hồng Lam, cách thị trấn Xuân An và thị trấn Nghi Xuân (Hà Tĩnh) 2km. (Tin, ảnh: doisongphapluat.com, tháng 2/2015).
Lớp học chỉ có 3 em học sinh tại Trường Tiểu học Xuân Giang 2 (thôn Hồng Lam, xã Xuân Giang, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh). Trường nằm trên ốc đảo Hồng Lam, cách thị trấn Xuân An và thị trấn Nghi Xuân (Hà Tĩnh) 2km. (Tin, ảnh: doisongphapluat.com, tháng 2/2015).
Phương tiện duy nhất để tới ốc đảo Hồng Lam là một con đò nhỏ, đã mục nát. Ông lái đò cho biết: “Bình thường chỉ có cô giáo, học sinh và những người dân qua lại đây, mà con số ngày càng ít. Tội các thầy cô giáo và các em học sinh lắm, dù trời nắng hay mưa họ vẫn phải đều đặn đến trường trên con đò chông chênh này”. (Tin, ảnh: doisongphapluat.com, tháng 2/2015).
Cả thôn Khe Rịa, Vũ Chấn, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên chỉ có 27 học sinh, với 13 học sinh mầm non và 14 học sinh tiểu học. (Tin, ảnh: Blog Giỏ Thị, tháng 12/2014).
Tại nhiều vùng núi xa xôi, còn nhiều lắm những lớp học chỉ có 3-5 học sinh một lớp. (Ảnh: Blog Giỏ Thị).
Thôn Khe Cái còn ít hơn với 11 học sinh, 5 lớp học. Trong lớp học nhỏ xíu vẫn còn nhiều chỗ trống chỉ với 2 học sinh, thầy cô vẫn kiên trì bám lớp dạy dỗ học trò, học sinh ở điểm này đi học rất đầy đủ, rất ít nghỉ vắng. (Tin, ảnh: Blog Giỏ Thị, tháng 12/2014).
Lớp học ghép tại xóm Cải (thuộc xã Tân Dân, huyện Mai Châu, tỉnh Hòa Bình), xã vùng cao nằm cách xa trung tâm thị trấn Mai Châu. Chặng đường đến đây xa xôi, trắc trở tới mức có rất ít người dân Mai Châu đã từng một lần đặt chân tới. (Tin, ảnh: doanhnghiepvn.vn, tháng 12/2014).
Lớp học ghép tại xóm Cải (thuộc xã Tân Dân, huyện Mai Châu, tỉnh Hòa Bình), xã vùng cao nằm cách xa trung tâm thị trấn Mai Châu. Chặng đường đến đây xa xôi, trắc trở tới mức có rất ít người dân Mai Châu đã từng một lần đặt chân tới. (Tin, ảnh: doanhnghiepvn.vn, tháng 12/2014).
Lớp học ghép với bàn học sinh quay 3 hướng tại điểm trường Sam Cóc, thuộc Trường Tiểu học xã Thượng Quan (huyện Ngân Sơn, Bắc Kạn), được mệnh danh là nơi “thâm sơn cùng cốc”, giáp danh 3 tỉnh Cao Bằng, Lạng Sơn và Bắc Kạn. (Ảnh: nhandao.backan.gov.vn, tháng 9/2015).
Cô giáo Nông Thị Tới với học sinh lớp ghép 1+2+3 của điểm trường Sam Cóc, ngôi trường có 3 giáo viên dạy… 8 học sinh, được chia làm 2 lớp ghép trình độ 1+2+3 và lớp ghép 4+5. Lớp ghép 1+2+3: ba góc lớp kê 3 cái bảng, đối diện là một bộ bàn ghế và 1,2 học sinh, cô giáo giảng bài cho học sinh trình độ này thì cho học sinh trình độ kia làm bài tập. Lớp ghép 4+5 thì học sinh quay lưng vào nhau, đầu bên này nghe thầy giảng bài, đầu bên kia tự làm bài tập. (Tin, ảnh: nhandan.com.vn, tháng 10/2014).
Lớp ghép 4+5 của điểm trường Sam Cóc chỉ có 3 học sinh. Ở nơi đây, cả thầy và trò đều khổ, thiệt thòi. Học trò thiếu thốn và thiệt thòi đủ bề, từ sách, vở, phương tiện học tập, trường lớp đơn sơ; đôi chân trần, bụng đói mà hằng ngày đeo đẳng con chữ trên quãng đường dài nên nhiều em muốn bỏ học. (Tin, ảnh: nhandan.com.vn, tháng 10/2014).
12 học sinh lớp 1 và lớp 2, quay lưng vào nhau, học ghép lớp tại bản Cu Vai, xã Hà Hồ, huyện Trạm Tấu (Yên Bái).  Thầy giáo Trịnh Văn Chương (44 tuổi) đã rất khéo léo khi xếp bài học cho 2 lớp. Lớp 1 học toán thì lớp 2 cũng học toán, học hát thì cả 2 lớp cùng hát. Thầy Chương còn vừa giảng từ vựng Tiếng Việt, vừa dùng tiếng Mông giải nghĩa thêm cho các em. (Tin, ảnh: nhandan.com.vn, tháng 6/2014).
Lớp ghép 3+4 do thầy giáo Nông Mạnh Linh phụ trách tại đỉnh ngọn núi cao ở thôn Phiêng Chì (xã Phúc Lộc, huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn), một vùng đất khí hậu khắc nghiệt: mùa đông, rét đậm rét hại đến hóa đá; mùa hè, thiếu nước sinh hoạt, nước tưới tiêu,… Năm học 2012-2013, học sinh của 2 lớp do thầy Linh dạy chỉ có 12 em. Cả thầy và trò cùng vượt qua bao nhiêu khó khăn, nước ăn, nước uống phải hứng từng tí, xách từng can từ địa điểm cách xa cả ki-lô-met. (Tin, ảnh: baobackan.org.vn, tháng 4/2013).
Lớp thầy Trần Ngọc Hải chủ nhiệm chỉ có 5 học sinh tại Trường phổ thông Cao Sơn (xã Lũng Cú, Bá Thước, Thanh Hóa), nơi có khí hậu lạnh, ngoài mấy tháng hè có nắng, thời gian còn lại chủ yếu là sương mù, mưa phùn. Đường tới trường là lối mòn xuyên rừng, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực thẳm. Ở đây, trời nhanh tối, nhiều em ở bản xa phải đi bộ 5km mới về được đến nhà. Thầy Hải kể rằng, buổi dạy đầu tiên nhìn học trò đầu trần, chân đất đến lớp là kỷ niệm khó quên trong đời sư phạm. Các em run lập cập vì sương thấm ướt hết quần áo. (Tin, ảnh: vnexpress.net, tháng 4/2013).

Hòa An tổng hợp

Xem thêm: