Tết Thiếu nhi là dịp để các em nhỏ đươc cha mẹ đưa đi chơi, tặng quà…khi kết thúc một năm học mệt nhoài. Tuy nhiên, ở đâu đó giữa Hà Thành, có những em nhỏ chỉ có thể đón ngày Tết này ở trong mơ.

Tại xóm Phao thuộc bãi giữa sông Hồng, dưới chân cầu Long Biên (Hà Nội), những em nhỏ phải sống một cuộc sống đạm bạc, ở nơi mà còn không thể gọi là nhà. Mong ước về một Tết thiếu nhi 1/6 đối với các bạn nhỏ ở đây thật khó để trở thành hiện thực.

Những đứa trẻ sinh ra tại xóm Phao này hầu như không có cơ hội được đến trường, giấc mơ của chúng chỉ quanh quẩn quanh những mối lo mưu sinh cơm áo gạo tiền hàng ngày của ba mẹ, mong no cái bụng cho qua ngày.

Nụ cười trong sáng của những đứa trẻ xóm Phao dù cha mẹ chúng vô cùng khó khăn. (Ảnh: Đinh Hữu Dư).

Những gia đình ở xóm Phao hầu như là những người lao động nghèo từ khắp nơi đổ về. Bề bộn với gánh nặng mưu sinh, những người mẹ nơi này cũng chỉ biết gạt nước mắt khi nghe con mình nói về cái tết 1/6 trong mơ. Bởi lẽ, bản thân họ cũng mong lắm có thể cho con mình có được một Tết Thiếu nhi đúng nghĩa.

Chị Mai (một người mẹ ở xóm Phao) tâm sự, gia đình nghèo không có tiền cho con đi học trường bình thường nên đành chấp nhận để con học lớp tình thương. Cũng có thể, do cơm áo gạo tiền đeo bám từ khi còn nằm trong bụng mẹ nên khi lớn lên chúng cũng “mê” kiếm tiền hơn là “mê” cái chữ.

Chị Mai ngậm ngùi, cơ hội để bọn trẻ thoát kiếp trôi nổi giống bố mẹ là không có nhiều, nên đành phải lênh đênh trên sông nước và không biết tương lai mai sau ra sao.

Nơi ở không thể gọi là “nhà” trên bãi giữa sông Hồng vắng bóng trong ngày gần Tết thiếu nhi 1/6.

Về phần các em nhỏ, vẫn là bản tính hồn nhiên ấy, cho dù thiếu tốn đủ thứ về vật chất, các em vẫn luôn giữ được sự ngây thơ và vui vẻ khi nhắc đến cái Tết thiếu nhi trong mơ. Có mong ước chỉ vỏn vẹn là mong bố mẹ đi làm về sớm…

Trong căn nhà lênh đênh trên sông, Nguyễn Thị Linh (học sinh lớp 3) chia sẻ: “Cháu học lớp 3 của một lớp học tình thương gần đây. Hàng ngày bố mẹ cháu đi nhặt sắt vụn quanh đây để kiếm tiền nuôi ba chị em cháu. Sinh nhật cháu còn không được tổ chức nên cháu không biết đến ngày Tết Thiếu nhi là gì? Cháu chỉ mong được đến trường, được có cơm ăn no và hàng ngày bố mẹ đi làm về sớm thôi”.

Bé gái lớp 5 tên Phạm Thị Nguyệt, với thân hình nhỏ nhắn như vậy, nhưng em đã biết làm đủ thứ việc giúp đỡ bố mẹ, em thì thầm về Tết trong mơ:”Tết Thiếu nhi được nhận quà từ bố mẹ với chúng cháu chỉ có trong tưởng tượng. Có năm ngoái chúng cháu được các anh chị sinh viên tình nguyện tổ chức cho. Năm nay chúng cháu cũng mong lắm. Chỉ cần lại được nghe các anh chị hát và chúng cháu cũng hát cho anh chị nghe là vui lắm rồi”.

Bé Nguyệt cũng như nhiều đứa trẻ khác trong xóm, sinh ra và lớn lên rất ít khi được bố mẹ đưa ra khỏi ven sông Hồng, các em còn nhỏ nhưng suy nghĩ thật khiến người khác thấy nhói lòng: “Sống trên này chúng cháu cũng quen rồi, thi thoảng thấy hơi tủi thân vì thấy các bạn nhỏ khác được bố mẹ cho đi công viên, sở thú. Chúng cháu ăn còn không đủ no thì nào dám nghĩ đến điều xa xôi…” 

“Chúng cháu ăn còn không đủ no thì nào dám nghĩ đến điều xa xôi…” 

Bé Nguyễn Văn Lý (học sinh lớp 4) thì hồn nhiên nói rằng, ở đây có các em nhỏ tuổi hơn còn biết thương bố mẹ không đòi hỏi gì, mình “lớn” rồi nên ngày lễ này không quan trọng lắm, cháu chỉ thương bố mẹ vất vả mà thôi.

Câu nói của những em nhỏ khiến ai nghe đến cũng nghẹn lòng, các em dù không được học hành đầy đủ, hàng ngày theo mẹ lo lắng từng miếng ăn, tấm áo, đã biết thương bố mẹ và không cần đòi hỏi.

Bãi giữa sông Hồng, chỉ cách trung tâm Hà Nội có một bờ đê thôi nhưng ở đây như một thế giới khác, biệt lập hoàn toàn với những ồn ào phố xá. Niềm vui trong ngày Tết Thiếu nhi 1/6 của những đứa trẻ xóm Phao chỉ đơn giản là mong bố mẹ kiếm được đủ tiền để có cơm ăn, áo mặc hàng ngày.

Ngân Hà (TH)

Xem thêm: