Trong suốt 30 năm qua, có một quán bánh tráng nướng vô cùng đặc biệt nằm trong góc sân ga, mặc dù bàn ăn chỉ là vài lon sữa cũ, nhưng nơi này đã trở thành điểm ẩm thực đặc biệt và quen thuộc của người dân Đà Nẵng.

Chủ tiệm bánh tráng nướng “1000 sao” này là bà lão khuyết tật một tay Lê Thị Hải (54 tuổi, quê Điện Bàn, Quảng Nam) cùng chồng là ông Lê Thông (60 tuổi). Hàng ngày, cứ chập tối vợ chồng bà Hải lại tất bật dọn hàng bánh tráng nướng ra góc sân ga Đà Nẵng để mưu sinh.

  

Quán ăn vô cùng đơn giản, được vợ chồng bà Hải tận dụng góc sân ga để đặt chiếc lò than nướng bánh, kèm theo đó là một vài vỏ lon sửa để làm bàn ăn. Tuy vậy, nhưng nơi đây  đã trở thành điểm ẩm thực “ruột” và được giới trẻ Đà Thành gọi với cái tên siêu dễ thương: Quán bánh tráng nướng “1000 sao”.

Giới trẻ thích đến đây một phần vì thèm cái bánh tráng nướng vừa nóng hổi, vừa giòn rụm được tạo nên từ một người đàn bà cụt tay. Phần vì thích thú khi được nghe ông Thông kể những câu chuyện thời xưa cũ của hai ông bà.

Ông có hàng tá câu chuyện như thế, chuyện ông bà quen nhau, chuyện chạy ăn từng bữa thời cơ hàn cho đến cả chuyện ông chạy xe ôm mấy chục năm nay…cứ thế ông Thông tếu táo kể không ngớt lời để mua vui cho khách.

Ông Thông tâm sự, ngày trước, ông bà phải làm đủ thứ nghề để nuôi ba đứa con khôn lớn. Cánh tay của bà bị cụt từ nhỏ nên gánh nặng đổ dồn lên đôi vai gầy yếu của ông.

Xưa, ông làm nghề xe ôm, rong ruổi khắp phố phường, nài nỉ từng vị khách để kiếm miếng cơm manh áo. Thương chồng vất vả, bà Hải học được cách làm bánh tráng nướng từ một người quen rồi ra góc sân ra bán kiếm thêm.

Quán nhỏ ấy vậy mà hạnh phúc quá đỗi, ông Thông giờ cũng bỏ nghề xe ôm về hẳn phụ bán với bà. Ông Thông ngồi cạnh quạt nồi than, lấy bánh vợ làm sẵn đặt lên nướng, mùi bánh thơm phức ngào ngạt cả một góc sân ga tấp nập người ra kẻ vào.

Dù chỉ còn một tay nhưng những động tác nướng bánh và nêm gia vị của bà Hải vẫn nhanh thoăn thoắt và thuần thục. Có lẽ vậy, mà những chiếc bánh nướng ở đây thơm ngon vô cùng, mà chỉ có giá 5 nghìn đồng.

Có người mua mấy cái bánh mang theo lên tàu, cũng có đôi ba vị khách ngồi bệt nhâm nhi từng miếng bánh…

Nhiều vị khách tranh thủ trước giờ tàu chạy cũng mua mấy cái bánh mang theo lên tàu, đôi ba vị khách cũng ngồi bệt trên chiếc ghế nhựa được đặt trên mấy cái lon ấy mà nhâm nhi từng miếng bánh một.

Bánh của bà Hải đặc trưng ở chỗ nguyên liệu đều do bà tự tay chuẩn bị. Đặc biệt là hành phi được bà xem trọng nhất, bởi theo bà bánh có ngon và thơm hay không nằm ở trứng và hành, trứng phải trải đều cùng hành phi thì bánh mới giòn và đậm vị được.

Ông ngồi bên bếp than, cứ thế nướng cái này đến cái khác, ông nướng cái nào xong là đưa ngay khách ăn cho nóng. Những lúc rảnh tay được một tí ông lại say sưa kể “chém gió” với khách, bà thì chẳng nói gì chỉ nhìn ông cười rồi thi thoảng thốt lên: “Xạo vừa vừa thôi ông ơi.” Thế là cả khách lẫn chủ đều được một tràng cười sảng khoái.

Trao đổi với báo chí, bạn Lê Thị Thúy Vân (sinh viên năm 2, ĐH Sư Phạm Đà Nẵng) chia sẻ, mỗi lần về quên là bạn lại ghé quán ông bà vừa ăn vừa đợi tàu, quán của ông bà rất dân dã mà lại rất ngon, giá cả cũng rất hợp túi tiền nữa.

Cuộc sống mưu sinh bộn bề là thế, nhưng hai ông bà vẫn luôn nương tựa vào nhau thấm thoát đã gần 40 năm. Bao nhiêu ngày tháng mưu sinh trên vỉa hè, ngọt bùi đắng cay ông bà đều trải qua cả, quán bánh tráng nướng này là miếng cơm nuôi cả gia đình.

Giờ cũng đã có tuổi, con cái cũng trưởng thành không cần bố mẹ nuôi nấng. Ấy thế mà hai ông bà vẫn miệt mài mở bán đều đặn, xem đó là niềm vui lúc tuổi già.

Với ông, được kể chuyện là một niềm vui lớn, còn bà được nghe chuyện của ông cũng cảm thấy hạnh phúc bội phần.

(Ảnh trong bài: Hà Nam/Trí Thức Trẻ)
Ngân Hà (TH)

Xem thêm: