Với các em nhỏ, Tết Trung thu bao giờ cũng là ngày rất đẹp và rất đáng nhớ của tuổi thơ, cứ vào dịp mùa thu là các em lại háo hức chờ đợi ngày trăng lên để rước đèn.

Trong ngày này, hàng triệu trẻ em được đón Tết Trung thu đầm ấm, vui vẻ, hạnh phúc bên bạn bè, bố mẹ, ông bà và người thân. Thế nhưng, Tết Trung thu này còn có hàng triệu trẻ em khác không có Tết. Cuộc đời đói nghèo bất hạnh khiến cái ăn cái mặc còn khó, nói gì đến cỗ Trung thu.

Rất nhiều lý do đã làm các em không có Tết, không được phá cỗ Trung thu, sau đây là một vài mẩu chuyện thương tâm có thật của các em nhỏ bị mất tuổi thơ.

Những hình ảnh trẻ em khiến người xem rơi lệ P2
Em bé với khuôn mặt lem luốc, chiếc áo hoen bẩn vì thiếu thốn. (Ảnh: tiin.vn)

Em học sinh tiểu học quận Đống Đa, Hà Nội hàng ngày nhịn ăn đi học

Em Hưng 9 tuổi, là học sinh lớp 3, trường tiểu học thuộc quận Đống Đa, Hà Nội, còn em gái là Hiền 6 tuổi học lớp 1. Cô giáo của Hưng kể rằng, lần đầu gặp em, một gương mặt đượm buồn, pha chút phớt đời, không muốn nhìn ai, cũng không muốn ai nhìn đến. Em mặc áo đồng phục cũ bẩn rộng thùng thình, đi đôi dép rọ cáu bẩn, khoác cặp cũ kỹ, đi nghiêng ngả như chết đói, khi ngồi trong lớp nhưng em như nhìn đến một nơi xa nào đó. Kiểm tra kiến thức thì trời ơi, lên lớp 3 đọc viết cũng không xong.

Ngay buổi tối, cô giáo gọi điện cho phụ huynh theo số điện thoại trên hồ sơ để nhắc nhở, gặp bà ngoại cháu, mới biết hoàn cảnh khó khăn đáng thương. Bà nói cả bố mẹ cháu đều ở tù về tội kinh tế, không có ai nuôi, nên cả 2 cháu đến ở với bà từ 3 năm rồi, bà ở một mình, không có lương hưu, không có nguồn thu nhập nào ổn định. Vì thế tất cả đồ dùng của các cháu từ quần áo, dép, cặp sách, sách vở đều do bà xin từ hàng xóm, có sao dùng vậy, quần áo đều rộng thùng thình.

Về việc ăn uống thì từ trước tới giờ bà không bao giờ có đồ ăn để ăn sáng, nên các cháu cũng phải nhịn đói đi học, bữa trưa có gì ăn nấy, hôm có hôm không, chỉ có buổi chiều là có cơm, bà phải cố lắm mới lo được cho cả 3 bà cháu không chết đói. Các cháu đi học được là may rồi, chẳng thể xin ai giúp đỡ, vì bà nghĩ rằng ai lại giúp đỡ con tù nhân đây.

Bà cũng cố gắng vay mượn để đóng các khoản tiền đầu năm học, nhưng đóng tiền ăn trưa thì không có, đến giờ ăn trưa thấy cháu về nhà, nhưng cháu cũng không biết có gì ăn không, cháu nhịn đã quen rồi.

Trong buổi họp phụ huynh, cô giáo đã đưa câu chuyện này ra, ai cũng khóc, thật là không thể tin nổi là chuyện có thật ở giữa lòng thủ đô, cô giáo và các phụ huynh đã cùng góp tiền đóng tiền ăn trưa cả năm học cho cháu, và cả tiền mua đồng phục, sách vở cần thiết.

Rồi tương lai của em sau này sẽ ra sao? Em bị hổng kiến thức văn hóa thì cô giáo còn cố gắng khắc phụ được, nhưng khi “hổng” niềm tin, niềm hy vọng vào người lớn thì khó mà bù đắp nổi.

Nhưng không chỉ có hai em, còn biết bao nhiêu con cái của những người đang ở trong tù vì đủ các tội phát sinh trong kinh tế thị trường – khi mà đạo đức xuống dốc, chỉ vì đồng tiền, chỉ vì danh vọng, chỉ vì những tham muốn nhất thời của người lớn mà đẩy biết bao em nhỏ vào hoàn cảnh éo le như vậy. Mong rằng, những người lớn, những bậc làm cha, làm mẹ hãy vì con cái của chính mình.

1/6 Nhìn lại những hình ảnh trẻ em khiến người xem rơi lệ
Nhiều trẻ em vẫn phải trần truồng trong cái rét dưới 10 độ ở miền Tây Bắc. (Ảnh: baodatviet.vn)

Chuyện những em bé bị bỏ lại ở quê

Do khoảng cách chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành phố quá lớn, do thiếu việc làm ở nông thôn, do làm nông nghiệp không đủ sống, không đủ nuôi gia đình và cho con đi học nên hầu hết thanh niên, người lao động ở nông thôn đã di cư về thành phố, đến các khu công nghiệp để tìm việc làm vì miếng cơm manh áo, cứu gia đình.

Phía sau họ là bố mẹ già và đàn con thơ, gửi gắm lại con cái cho bố mẹ chăm sóc, bằng số tiền còm cõi mà họ dành dụm gửi về hàng tháng, khi thì vài trăm, khi thì 1 triệu cho cả gia đình sống ở quê. Nhiều câu chuyện cảm động về cuộc sống đơn côi, vất vả, tủi nhục, thiếu thốn tình cảm của các em nhỏ ở những làng quê nghèo đã được báo chí đăng tải. Cuộc sống thường hằng thì còn đỡ, nhưng khi xảy ra thiên tai, bão tố, ngập lụt, thì mới thấy hết cái khổ của những quê nghèo khi chỉ có người già và trẻ em tự cưu mang, bảo vệ, chở che cho nhau.

Hậu quả là hàng triệu em nhỏ bị đánh mất tuổi thơ, học hành không tới nơi tới chốn, thiếu thốn tình cảm, sự thương yêu chăm sóc của bố mẹ, sống trong khó khăn, đói nghèo và bệnh tật. Nhiều em bị trầm cảm, nhiều em phải bỏ học giữa chừng, việc được chăm lo về nhân cách, phẩm chất, đạo đức, nhân văn của các em quá thiếu. Với các em, chỉ mong được ăn no, mặc đủ, được học hành đã là tốt, còn cỗ Trung thu thì quá xa vời.

Rơi nước mắt với những bữa cơm siêu đạm bạc
Những bữa cơm ăn chỉ mong no cái bụng, khiến người xem không khỏi chạnh lòng. (Ảnh: tiin.vn)

Chuyện học sinh bị chết đuối vì đói lả trên đường đi học về

Cách đây 1 năm, ngày 26/9/2014, trên đường đi học về, em Phạm Thị Nhung (sinh năm 2006, trú tại xóm 6 xã Đức Bồng, Huyện Vũ quang, Hà tĩnh) là học sinh lớp 3A trường tiểu học Đức Bồng, trên đường đi học về không may rơi xuống mương nước tại khu vực chân cầu Động, gần hệ thống thủy lợi Ngàn Trươi – Cẩm Trang.

Theo các thầy cô ở trường của Nhung, buổi sáng trước khi gặp nạn, Nhung đến trường với cái bụng rỗng tuếch. Tới khi gần kết thúc giờ học, do quá đói Nhung đã xin được cô giáo một hộp sữa để uống chống đói.

Thầy Phạm Văn Thoan – Hiệu trưởng trường tiểu học Đức Bồng kể lại trên báo Người Đưa Tin: “Tan học, bố Nhung là anh Vân có đến trường đón em về. Khi đó bố Nhung đi xe đạp, chở 2 em của Nhung đi phía sau còn Nhung đạp xe đi trước một đoạn.

Nhung đi đến chân cầu Động, cách Trường 2km thì loạng choạng, đâm xe vào thành cầu và rơi xuống kênh nước. Lúc đó, bố Nhung đi gần ngay ở phía sau em. Thấy con rơi xuống nước, anh Vân vội vàng nhảy xuống xe, hô hoán mọi người để cứu giúp nhưng không kịp”.

Báo VOV đưa tin, khi tìm vớt được thi thể Nhung, ai cũng rơi nước mắt khi nhìn thấy bộ quần áo ướt sũng trên người em đã cũ rách. Mọi người về nhà tìm quần áo thay cho Nhung mà không có bộ nào còn lành nguyên. Ba đứa em của Nhung cũng đang đói lả.

Hàng xóm láng giềng đến giúp làm đám tang cho em thì thấy gia đình không còn gạo nấu cơm cúng, bát đũa cũng không đủ bộ sáu cái. Thầy, cô giáo và người dân đã mua bộ quần áo mới và đồ cho Nhung.

Không chỉ nỗi mất mát người thân, không có thu nhập, cuộc sống khó khăn, gia đình anh Vân vẫn bị đưa ra khỏi diện nghèo để làm đẹp bảng thành tích của địa phương. Cuộc sống đang trở thành một bi kịch với họ khi không còn nhận được bất kì một sự hỗ trợ nào từ chính quyền địa phương trong suốt nhiều năm qua. Năm nay, các em của Nhung cũng vẫn đói, cũng sẽ không được phá cỗ Trung thu.

Giấc ngủ của các em liệu có được no tròn? (Ảnh: Internet)

Bạn có biết cả nước có 6 triệu trẻ em nghèo và cận nghèo?

Theo số liệu của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội công bố, kết quả rà soát nghèo mới nhất, năm 2013, cả nước có khoảng 1,8 triệu hộ nghèo, chiếm 7,8% dân số; 1,44 triệu hộ cận nghèo, chiếm 6,32% dân số (chuẩn nghèo do chính phủ đề ra).

Tổng cộng có 3,24 triệu hộ dân nghèo và cận nghèo, chiếm 14,12% dân số, với bình quân mỗi hộ 2 em, thì có khoảng 6,48 triệu trẻ em con của những hộ này, đang sống rất nghèo đói. Gần 6,5 triệu trẻ em thuộc gia đình đói nghèo Tết Trung thu này có thể không có cỗ để phá.

Đối với các em, chỉ cần no cái bụng là may mắn lắm rồi, còn nghĩ chi đến phá cỗ Trung thu. (Ảnh: Internet)
Rơi nước mắt với những bữa cơm siêu đạm bạc
Bữa cơm đạm bạc với 1 ít canh loãng và muối ớt cho nuốt xuôi cơm. (Ảnh: baodatviet.vn)
Trong cái giá lạnh của vùng cao, nhiều em không có đủ quần áo để mặc, nói gì đến một chiếc áo ấm. (Ảnh: baodatviet.vn)
Cô học trò nhỏ đi một chiếc dép, một chiếc ủng, tất cả đã cũ mèm, trong chuyến lên 2 xã Sì Lờ Lầu – Ma Ly Chải (Phong Thổ, Lai Châu) tặng quà cho toàn bộ học sinh của 2 xã vùng cao biên giới. (Ảnh: Nhà báo Mai Thanh Hải/baodatviet.vn)
Còn nhỏ, nhưng nhiều em đã phải vất vả mưu sinh trong bãi rác để có miếng cơm manh áo. (Ảnh: Internet)
Nhiều em nhỏ phải làm những công việc nặng nhọc như của người lớn. (Ảnh: Internet)
Em bé cấy lúa
Hỉnh ảnh một em bé phải lội xuống đồng cấy lúa khiến nhiều người cảm thấy xót xa. (Ảnh: Internet)

Một mùa Trung thu nữa lại đến, nhiều đứa trẻ thành phố háo hức đón chờ những lồng đèn mới, rằm Trung thu sẽ phá cỗ.

Bên cạnh đấy là những cái nhìn buồn bã với bước đi liêu xiêu của những đứa trẻ nghèo đói. Đối với chúng, việc có bộ quần áo mới, rước lồng đèn chỉ như một giấc chiêm bao. Mỗi dịp Trung thu về là mỗi lần chúng chạnh lòng cảm nhận được thân phận chạm đáy của mình trong xã hội.

Đến khi nào các em mới thoát khỏi cảnh đói nghèo? Đến khi nào các em mới có được một cái Tết Trung thu vui vẻ, hạnh phúc như các bạn cùng trang lứa?

Thành Tâm

Xem thêm:

Từ Khóa: Thể Loại: Khác