Luật sư nhân quyền Trung Quốc Cao Trí Thịnh, đang bị lực lượng an ninh Trung Quốc giám sát tại một nơi xa xôi hẻo lánh của Trung Quốc, đã viết một lá thư thông báo rằng ông đã lén gửi bản thảo của hai cuốn sách, sẽ được xuất bản vào năm sau, ra khỏi Trung Quốc.

Ông Cao cũng viết, có chút mơ hồ, về một nỗ lực đưa Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ra tòa vì những tội án chống lại loài người vào cuối năm 2017. Chi tiết về những gì mà ông gọi là “tòa án đặc biệt” chưa rõ ràng, và trong bức thư ông hướng độc giả quan tâm đến những quyển sách sẽ được xuất bản trong khoảng thời gian một năm sắp tới.

Một ngày sau khi bức thư được công bố trên Thời báo Đại Kỷ Nguyên vào ngày 22/9, hãng thông tấn The Associated Press đã đăng tải một bài phỏng vấn dài được thực hiện với ông Cao hồi tháng Ba năm nay, trong đó ông kể về việc ông bị tra tấn cực hình và đề cập đến nhiều vấn đề trong bức thư nói trên. Tiếp đến, ngày 24/9, gia đình ông tại Hoa Kỳ cho biết một lần nữa ông lại mất tích trong tình trạng bị bộ máy an ninh Trung Quốc cưỡng chế.

Ông Cao là một trong những luật sư có triển vọng nhất Trung Quốc. Năm 2001, ông được trao giải thưởng của Bộ Tư pháp vinh danh ông là “một trong mười luật sư giỏi nhất” Trung Quốc. Tuy nhiên, khi ông bắt đầu tham gia vào những vụ kiện chính trị nhạy cảm, đặc biệt là các học viên Pháp Luân Công bị bức hại và tra tấn bởi các lực lượng an ninh của ĐCSTQ, bản thân ông Cao đã trở thành mục tiêu bị tấn công. Sự nghiệp và cả thân thể ông đều bị hủy hoại.

Sau khi đi nhiều nơi tại Trung Quốc để thực hiện một nghiên cứu riêng về cuộc đàn áp Pháp Luân Công, một môn tu luyện tinh thần cổ xưa theo trường phái Phật gia gồm những bài tập theo xu hướng thiền định và những bài giảng về đạo đức, ông Cao đã viết ba bức thư ngỏ gửi đến lãnh đạo ĐCSTQ lên án chiến dịch chống lại Pháp Luân Công.

Pháp Luân Công đã bị đàn áp kể từ năm 1999, theo lệnh của Giang Trạch Dân, lãnh đạo ĐCSTQ thời đó – người đã phát động cuộc đàn áp này như một chiến dịch mang tính cá nhân.

Ông Cao đã công khai thoái đảng, và tham gia một cuộc tuyệt thực toàn quốc. Sau đó, công ty luật của ông bị đóng cửa và giấy phép hành nghề luật của ông cũng bị hủy bỏ. Mặc dù vậy, ông vẫn không ngừng việc bào chữa thay mặt cho các học viên Pháp Luân Công bị bức hại. Ông Cao đã trở thành mục tiêu tấn công trực tiếp của các lực lượng an ninh.

Chính niệm mạnh mẽ và văn phong tinh tế, đặc trưng trong các bài viết trước đây của ông Cao, đã làm đảo lộn những suy nghĩ trước đây về tình trạng của ông. 

Ông Cao kể lại, trong khoảng thời gian gần hai tháng bị giam giữ, một trong những tên tra tấn ông nói rằng, “Không phải mày nói về sự tra tấn của Đảng Cộng sản hay sao, bọn tao sẽ cho mày nếm mùi đầy đủ ngay bây giờ. Mày nói đúng, bọn tao tra tấn Pháp Luân Công. Tất cả đều đúng. Cho mày biết, bọn tao sẽ tra tấn mày đúng 12 cách tra tấn mà bọn tao dùng để tra tấn các đệ tử Pháp Luân Công.”

Trong khi bị giam giữ vào năm 2007, ông Cao đã bị dí thuốc lá sát vào mắt, những tên tra tấn đã đâm vào bộ phận sinh dục của ông bằng vật nhọn, và mặt ông bị đánh bằng dùi cui điện cao áp.

Sau khi được thả ra một thời gian ngắn, ông lại bị bắt giam cho đến tận năm ngoái. Ông bị bắt giữ và tra tấn trong các lô cốt quân sự và tại những địa điểm mờ ám được sử dụng bởi cơ quan an ninh nội bộ bí mật, trước khi chính thức bị giam trong tù 3 năm. Các chuyên gia phân tích cho rằng cáo buộc – vi phạm các điều khoản về thời gian quản chế trong bản án trước đó đối với hoạt động pháp lý của ông Cao – là bịa đặt.

Kể từ khi được thả vào tháng 8/2014, ông Cao đã bị quản chế tại gia tại khu tự trị Tân Cương, ở phía tây xa xôi của Trung Quốc. Vợ ông, bà Geng He, và hai con đã trốn khỏi Trung Quốc vào năm 2009 và đang sống tại bang California, Mỹ. Bức thư gần đây là tin tức mới nhất về ông Cao kể từ khi ông được thả.

Chính niệm mạnh mẽ và văn phong tinh tế, đặc trưng trong các bài viết trước đây của ông Cao, đã làm đảo lộn những suy nghĩ trước đây về tình trạng của ông: một nhà bất đồng quan điểm cao tuổi, kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần, bị tước mất ý chí để tiếp tục chống đối ĐCSTQ, vốn được ông gọi là “băng đảng của những kẻ cướp.”

Với sự cung cấp thông tin của Gao Ling.

Bức thư của ông Cao Trí Thịnh

Hôm qua, khi tôi lục lại chiếc tủ cũ mà mẹ tôi để lại, tôi đã xem qua quyển sách “Tuyển tập các tác phẩm của Luật sư Cao Trí Thịnh.” Tôi ngồi xuống và đọc một lượt ba bức thư mà tôi đã viết cho các nhà lãnh đạo cướp bóc của ĐCSTQ. Chỉ sau khi nếm trải qua mùi vị của sự tra tấn thì giờ bản thân tôi mới biết nó thảm khốc, hoang mang nhiễu loạn cùng cực, và sốc như thế nào.

Cô Wei Xiuling, một học viên Pháp Luân Công tại tỉnh Sơn Đông, đã bị “sát hại”, làm cho hồi tỉnh trở lại, và rồi lại bị giết thêm một lần nữa. Đọc lại câu chuyện của cô, những nỗi đau khổ đến nghẹt thở. Khi đọc đến đoạn nửa thân dưới của cô bị phơi bày khi cô mất, tôi lại bắt đầu run lẩy bẩy đến tận tim gan. Hoặc như câu chuyện anh Liu Boyang và mẹ anh, bà Wang Shouhui, tại Trường Xuân bị tra tấn đến chết như thế nào, người này có thể nghe thấy tiếng la khóc khủng khiếp của người kia.

Đã một thập kỷ kể từ khi tôi viết những ghi chú điều tra, thế nhưng những kẻ sát nhân vẫn đang là những “đồng chí lãnh đạo,” vẫn đi khệnh khạng với cái đầu ngẩng cao và giương cái bụng phệ ra, quên bẵng món nợ máu sẽ mãi đeo bám họ về sau. Đây là thành quả của Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc, Thời báo Hoàn Cầu, Nhật báo Quân đội Giải phóng, và những phương tiện truyền thông tà ác đã tạo ra, những việc làm đáng hổ thẹn của họ đã làm tê liệt người Trung Quốc. Những dòng chữ tôi viết cho Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo cuối cùng cũng đã thất bại trong việc làm thức tỉnh những linh hồn vô cảm của thế giới này, và rồi chế độ nham hiểm này lại tiếp tục dối trá, xảo quyệt, hành ác như cũ.

Ngay xung quanh tôi, vẫn có nhiều điệp vụ trơ trẽn của chính quyền, lởn vởn cả ngày lẫn đêm, cần mẫn thực hiện ước nguyện của chủ chúng muốn giữ Trung Quốc mãi trong giấc mơ mù quáng và đen tối. Đây là điều mà Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon, người đã tham dự cuộc duyệt binh quân sự gần đây của ĐCSTQ, không thấy và cũng không muốn nhìn thấy.

Ban Ki-moon, lãnh đạo Nga Vladimir Putin, và lãnh đạo Hàn Quốc Park Geun-hye giống như những người đến từ hành tinh khác, giả điếc làm ngơ trước thảm họa nhân quyền tại Trung Quốc đang diễn ra xung quanh họ. Họ không hề có chút phản ứng nào khi những kẻ côn đồ, người mời họ, thực hiện một cuộc đàn áp tàn bạo đối với sự biểu đạt, suy nghĩ, tự do tín ngưỡng, hoặc khi chúng ngăn chặn sự phát triển hiến pháp, cải cách giáo dục, cải cách y tế, sự độc lập tư pháp, hoặc hủy hoại những nỗ lực truyền bá các giá trị văn minh phổ cập. Sự vô cảm của họ đối với các vấn đề này cần phải được phơi bày.

Tất cả những điều này là nỗi ô nhục đối với thế giới văn minh.

Ông Cao Trí Thịnh, luật sư nhân quyền Trung Quốc

Các vụ việc tàn ác và mờ ám của ĐCSTQ một lần nữa nổi lên che phủ khắp Trung Quốc: bắt cóc, tra tấn và thảm vấn hàng trăm luật sư nhân quyền. Chiến dịch này là một tội ác công khai khác chống lại nhân loại, một tội ác khác được lưu lại trong lịch sử, giống như vụ thảm sát Thiên An Môn ngày 4/6 hay cuộc đàn áp Pháp Luân Công, hay việc phá dỡ liên tục và tàn bạo nhà của những người dân thường rồi trục xuất họ đi nơi khác.

Tất cả những điều này là nỗi ô nhục đối với thế giới văn minh. Tôi không biết ông Ban Ki-moon nghĩ gì trong đầu khi ông hợp tác với những kẻ ngang nhiên phạm tội ác chống lại loài người. Trong cuộc duyệt binh quân sự của băng nhóm kẻ cướp này, những người khiếu kiện hoặc những nhà bất đồng quan điểm trên khắp đất nước đã bị đàn áp và đặt dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt; các nhà hàng tại Bắc Kinh được yêu cầu phải kiểm tra CMND của thực khách; 10 ngày trước khi diễn ra lễ duyệt binh, bưu điện ngừng tất cả việc giao bưu kiện. Tất cả những điều này được thực hiện để tạo thành một “ngôi làng kiểu Potemkin” (ám chỉ sự thịnh vượng giả tạo) để làm hài lòng ông Ban Ki-moon và để băng đảng của những kẻ vô lại vô lương tâm có cơ hội chúc mừng nhau.

Giờ đây tôi có thể công khai rằng, vào giữa tháng Tám vừa qua, tôi đã thành công chuyển hai bản thảo sách ra nước ngoài: Một quyển có tựa đề “Trung Quốc đứng lên vào năm 2017”; và quyển còn lại chưa được đặt tên – cả hai quyển sách này đều sẽ có mặt trong vòng một năm sắp tới. Có nhiều điều đáng để đọc trong những quyển sách này, vì thế hôm nay tôi sẽ không nói thêm gì về chúng

Tôi muốn nghiêm túc đảm bảo với các bạn rằng tất cả những tội ác chống lại loài người diễn ra tại Trung Quốc ngày nay sẽ được xét xử mà không có một ngoại lệ nào. Vào cuối năm 2017, một tòa án đặc biệt sẽ được thành lập cho việc này – chi tiết về điều này được đề cập trong những quyển sách sắp ra mắt.

Sau khi đọc cả ba bức thư, tôi cảm thấy có sự thôi thúc tất yếu khiến tôi phải viết những dòng trên để tưởng nhớ đến những liệt sĩ cao quý đã qua đời – họ là vinh quang và là nguồn năng lượng cuối cùng của dân tộc chúng ta, là minh chứng rằng người dân chúng ta vẫn còn có lời hứa và sự trang nghiêm. Tưởng nhớ đến những sinh mệnh của họ là bằng chứng cho thấy lương tâm của chúng ta vẫn chưa hoàn toàn bị đánh mất.

Cao Trí Thịnh, 12/9/2015

Matthew Robertson, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh

Ban Mai biên dịch

Xem thêm: