Đa số cha mẹ và một số giáo viên thích áp dụng hình phạt đối với trẻ nhỏ vì nghĩ rằng như vậy sẽ làm đứa trẻ sợ và phải suy nghĩ nghiêm túc về lỗi lầm chúng mắc phải. Tuy nhiên, sự thật không phải lúc nào cũng vậy.

Thời mầm non, tôi bị phạt vô số lần vì kén ăn và ăn chậm quá. Tôi không thích hầu hết các món ăn ở trường và cảm thấy chúng có mùi vị rất ghê. Tôi không hiểu vì sao mình lại bị phạt chỉ vì tôi có cảm giác như vậy. 

Lớn hơn một chút, mẹ bắt đầu dạy tôi rằng phải im lặng, không nên chê bai các món ăn vì người nấu đã cố hết sức rồi. Tôi bắt đầu hiểu và bớt bình phẩm hơn. Về sau, mẹ mở rộng suy nghĩ này cho tôi tới cả các lĩnh vực nghệ thuật. Tôi nhớ có lần mẹ rất chăm chú xem chèo, tôi hỏi: “Sao dở thế mà mẹ vẫn xem?”, mẹ trả lời: “Mẹ xem người ta cố gắng như thế nào”.

Như vậy, tôi đã tiếp nhận được bài học không phán xét không phải nhờ vào những hình phạt từ thời mầm non!

Ảnh minh hoạ: istockphoto.com

Ngoài ra, tôi còn bị phạt vì thuận tay trái, trong khi cô giáo bắt cầm bút bằng tay phải. Khi đi học thì tôi đã vẽ, tô màu thành thạo và biết viết một ít do tôi tự học. Tôi viết theo các chữ trong truyện nên không theo quy tắc nào cả, bởi sự thực thì tôi đâu biết cần bắt đầu từ nét nào, phải trái ra sao, nhưng tôi vẫn dần dần biết đọc biết viết theo cách của riêng mình.

Có lần, cô giáo bắt tôi đứng úp mặt vào tường. Cô nghĩ rằng tôi sẽ thấy xấu hổ và sẽ không bao giờ mắc lỗi nữa. Nhưng sự thực thì tôi không thấy xấu hổ một chút nào. Tôi có thể đứng đó và tưởng tượng ra rất nhiều thứ hay ho mà khi phải ngồi học cùng các bạn tôi không có thời gian để nghĩ đến. Tôi cảm thấy khá thích thú khi được tự do sống trong thế giới của mình. 

Lần khác, cô giáo bắt tôi đứng một mình trong hầm chữ A. Đối với tôi, đó là một sự may mắn. Khi một mình ở trong hầm, với không gian yên tĩnh, tôi có thể cảm nhận rõ ràng mùi âm ẩm của nấm mốc, tôi đã thấy thóc trổ thành mạ ngay trong lớp đất trát hầm, tôi còn được trải nghiệm cảm giác lạnh êm khi vuốt tay vào cây nấm bé cọng trắng mũ nâu mọc ra từ đất trong góc hầm.

Ảnh minh hoạ: srbijadanas.com

Cao điểm nhất là lần tôi bị phạt đứng trên ghế, ghế kê trên bàn nhỏ, bàn nhỏ kê trên bàn to của cô. Cô nghĩ rằng tôi sẽ sợ vì nếu đứng lâu mà cựa quậy thì có thể bị ngã xuống. Thế nhưng, tôi đã đứng như vậy và quên mất thời gian vì tôi phát hiện ra một loại thạch sùng to và thẫm màu hơn loại thạch sùng ở nhà tôi trong thành phố. Nhện có vài loại, thạch sùng tấn công nhện nhưng nhện lại giăng tơ chỗ khác – thật là một trò đuổi bắt bất tận!

Như vậy, hy vọng của cô giáo rằng những hình phạt kia sẽ khiến tôi thấy sợ hãi và không mắc lỗi nữa đã hoàn toàn thất bại. Trong hầu hết trường hợp, tôi không hiểu vì sao mình bị phạt (tôi thấy mình đang làm đúng mà nhỉ), hoặc tôi quên mất mình bị phạt vì lý do gì (tôi đang dành thời gian khám phá thế giới mà).

Sau này lớn lên, tôi càng hiểu rằng, những hình phạt mà người lớn áp dụng với con trẻ hầu như đều vô nghĩa, nếu có thì thường mang ý nghĩa tiêu cực nhiều hơn. Đặc ân mà Tạo hoá ban riêng cho con người là ngôn ngữ, chúng ta nên kiên nhẫn dùng nó để kết nối, chứ không phải dùng hình phạt để ép những đứa trẻ làm theo ý mình. Nói theo cách khác, khi chúng ta không đủ năng lực để sử dụng ngôn ngữ mà phải áp dụng hình phạt với con trẻ, đó là khi chúng ta đang thiếu kiên nhẫn. Mà kiên nhẫn là thứ cần phải học cả đời.

Bạn đang đọc bài viết: “Có nên áp dụng hình phạt với trẻ nhỏ?” tại chuyên mục Giáo Dục của Đại Kỷ Nguyên. Để cập nhật thêm nhiều bài viết hay, quý độc giả vui lòng truy cập Fanpage chính thức của chúng tôi: facebook.com/DaiKyNguyenVanhoa/. Mọi ý kiến phản hồi và tin bài cộng tác xin gửi về hòm thư: [email protected] Xin chân thành cảm ơn!

videoinfo__video3.dkn.tv||4a1528235__

Từ Khóa: Thể Loại: Giáo dục