Vợ của anh vì mắc bệnh nan y đã qua đời được 4 năm, để lại anh trong cảnh “gà trống nuôi con”. Dạo gần đây, công việc kinh doanh bận rộn và không như ý nên anh thường cảm thấy chán nản và mệt mỏi.

Một buổi tối, khi anh trở về nhà, vì quá mệt mỏi nên anh chỉ chào đứa con ngắn gọn và không muốn ăn cơm, cởi xong bộ com-lê liền buông mình xuống giường, kéo chiếc chăn đắp. Thật chẳng thể ngờ được trong chăn có bát mì tôm, vậy là cả nước lẫn mì đổ ra làm bẩn hết cả chăn ga. 

“Cái thằng ranh con này!”, sẵn cơn khó chịu trong người, anh quát ầm lên, tay vớ một chiếc móc quần áo, xồng xộc chạy ra ngoài đánh cho đứa con trai đang ngồi chơi một trận.

Đứa con trai vừa khóc vừa nói:

– Cơm sáng đã ăn hết rồi, đến tối con chưa thấy bố về thấy đói bụng nên đi tìm đồ ăn, con tìm thấy mì tôm trong tủ bếp, muốn nấu mì tôm ăn nhưng bố dặn không được tùy tiện dùng bếp gas nên con lấy nước nóng từ trong vòi tắm pha mì tôm, con pha một bát ăn, còn một bát để phần bố. Sợ mì tôm bị nguội nên con mang vào giường ủ trong chăn đợi bố về ăn cho nóng. Con mải chơi đồ chơi mới mượn được của bạn nên khi bố về đã quên không nói với bố.

Anh không muốn đứa con thấy mình khóc nên vội vã vào nhà vệ sinh, mở vòi nước và khóc. Khi đã ổn định tinh thần, anh mở cửa phòng con trai và nhìn thấy đứa con trai trong bộ quần áo ngủ, nước mắt giàn giụa và tay đang ôm bức hình của mẹ nó. Từ đó trở đi, anh chăm sóc con trai tận tâm hơn, chu đáo hơn.

Ảnh minh họa (nguồn: A Family).

Khi con trai mới vào học cấp I, anh đánh con một trận nữa. Hôm đó, thầy giáo gọi điện về nhà báo con anh không đi học, anh lập tức xin nghỉ về nhà, chạy đi tìm con khắp nơi, sau vài tiếng đồng hồ đi tìm, anh đến một cửa hàng bán văn phòng phẩm nhìn thấy đứa con đang đứng trước một món đồ chơi điện tử, thế là anh tức giận đánh con. Đứa con không một lời giải thích, chỉ nói “Con xin lỗi ạ”.

Một năm sau, anh nhận được điện thoại từ bưu điện, nói con trai anh đã bỏ một loạt các bức thư không viết địa chỉ vào hòm thư, cuối năm là lúc bưu điện bận rộn nhất nên điều này gây ra rất nhiều khó khăn cho họ. Anh lập tức đến bưu điện, mang những bức thư đó về, ném trước mặt con trai và quát:

– Sao mày lại làm những trò tai quái thế này hả?

Thằng bé vừa khóc vừa trả lời:

– Đây là những bức thư con gửi cho mẹ.

Mắt người bố cay cay hỏi con:

– Thế sao một lúc gửi nhiều thư như vậy?

Đứa con nói:

– Trước đây con còn thấp nên không bỏ thư vào hòm thư được, bây giờ con lớn có thể bỏ thư vào được rồi nên con mang gửi hết những bức thư con viết từ trước đến giờ.

Anh nghe xong, tâm trạng rối bời không biết nói gì với con. Một lát sau, anh nói:

– Mẹ con giờ ở trên Thiên Đàng, sau này con viết thư xong, hãy đốt nó đi thì mẹ con có thể nhận được đấy.

Đợi đứa con ngủ, anh mở những bức thư đó xem con muốn nói gì với mẹ, trong đó có một bức thư khiến anh vô cùng xúc động.

Mẹ thân yêu của con,

Con nhớ mẹ lắm! Mẹ ơi, hôm nay ở trường con có một tiết mục các mẹ cùng các con biểu diễn, nhưng vì con không có mẹ nên con không tham gia, con cũng không nói cho bố biết vì sợ bố sẽ nhớ mẹ. Thế là bố đi khắp nơi tìm con, nhưng con muốn bố nhìn thấy con giống như đang đi chơi, nên con đã cố ý đứng trước một món đồ chơi điện tử. Tuy bố đã mắng con nhưng con đã kiên quyết không nói cho bố biết vì sao. Mẹ ơi, con ngày nào cũng thấy bố đứng trước ảnh mẹ ngắm rất lâu, con nghĩ bố cũng như con, rất nhớ mẹ đấy!

Mẹ ơi, con đã sắp quên giọng nói của mẹ rồi, con xin mẹ trong giấc mơ của con hãy để con được gặp mẹ một lần được không, để con nhìn thấy khuôn mặt của mẹ, nghe thấy giọng nói của mẹ, được không mẹ?

Con nghe mọi người bảo nếu ôm bức ảnh của người mình nhớ vào lòng rồi đi ngủ thì sẽ mơ thấy người đó, nhưng mà mẹ ơi, vì sao con tối nào cũng làm như thế, mà trong giấc mơ của con vẫn không gặp được mẹ?

Đọc xong bức thư, anh òa khóc. Anh không ngừng tự trách mình: “Phải làm sao mới có thể lấp được khoảng trống mà người vợ để lại đây?”…

***

Khi chưa hiểu lòng con trẻ, đừng vội vã kết luận. Hãy dùng chữ “Nhẫn” để làm sáng tỏ nguyên nhân, bình hòa dạy lại con cho đúng nếu các bé cư xử sai trái, và hãy luôn nhớ rằng, trẻ con rất ngây thơ và giàu tình cảm. Người lớn chớ có vì một phút nóng nảy mà làm tổn thương tâm hồn các con. Những đứa trẻ thiếu vắng bố hoặc mẹ, quả thực rất đáng thương. Nếu con bạn mồ côi cha hoặc mẹ, chúc bạn mạnh mẽ để có thể thay người bạn đời đảm đương cả vai còn lại. Nếu con bạn may mắn còn cả cha mẹ, vậy hãy cùng nhau yêu thương và chăm sóc thật tốt cho đứa trẻ, đừng dễ dàng ly hôn. Gia đình nào cũng sẽ trải qua những giây phút mâu thuẫn, nhưng có tình yêu, tình nghĩa và trách nhiệm, thì gương vỡ lại lành.

Mong rằng những đứa trẻ đều được lớn lên trong tình thương của cha, mẹ!

Bài viết đã được ĐKN biên tập lại. Độc giả có thể đọc bài gốc tại đây.

Video xem thêm: Cha mẹ tức giận ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của con trẻ

videoinfo__video3.dkn.tv||21a12e0d8__

Ad will display in 09 seconds