Như một củ khoai chỉ có thể lăn lóc trên giường, ôm trong người đủ thứ bệnh tật, thế mà giờ cô gái ấy đã có một xưởng làm hoa tạo việc làm cho 3 nhân công…

Chị Nguyễn Thị Hòa, ngụ ở thôn Tú Đôi, (Kiến Quốc, Kiến Thụy, Hải Phòng) năm nay đã 38 tuổi mà chỉ dài 70 cm, nặng 13 kg. Chị Nguyễn Thị Hòa đang phải chống chọi với nhiều căn bệnh như viêm kết mạc, dính xương, bệnh viêm phổi cấp tính…

“Sọ Dừa” phiên bản đời thật

Sinh năm 1980, chị Hòa chào đời nặng tới gần 4 kg, nhưng cơ thể lại không bình thường. Càng lớn, sự khác thường càng rõ ràng khi chỉ có đầu phát triển, còn các ngón tay ngắn ngủn, co quắp, toàn thân mềm như bún, không đi, thậm chí không ngồi được. Người làng gọi chị là “quái thai”, thậm chí có người ác khẩu bảo đem vứt bỏ. Bố mẹ chị thương con chỉ biết giấu con thật kỹ để tránh sự kỳ thị bên ngoài.

Cuộc đời chị Hòa lớn lên trong một gian nhà biệt lập. Ông Nguyễn Văn Nghĩa (64 tuổi), bố chị Hòa trồng một cây xoan bên cửa sổ nơi con gái nằm để che cho ô cửa đỡ bị nắng hắt vào.

Từ cô gái Sọ Dừa nằm một chỗ đến “bà chủ” xưởng hoa giấy
(Ảnh: VnExpress)

Mấy chục năm cuộc đời chị Hà còn không biết cái hiên nhà là gì vì ngày qua ngày nằm một chỗ chơi với con mèo.

32 năm cuộc đời chưa một ngày được đứng dưới nắng, dầm mưa. Không có khái niệm về thời gian, không gian. Càng lớn, càng hiểu chuyện, chị Hòa càng tự ti. Về sau chẳng cần ai nói, cứ nhà có khách là chị chui vào chăn trốn. Có lần khách đến chơi cả ngày thì Hòa cũng rúc trong chăn cả ngày không ăn uống.

“Thành tựu” đến từ nỗi đau

Bà nội là người gần gũi nhất với chị Hòa, tai họa ập đến khi chỗ dựa tinh thần duy nhất của chị ra đi. Nhớ lại chuyện hồi ấy, chị kể: “Trước lúc đi bà nói lo cho tôi từ đây sẽ khổ vì không còn ai yêu thương. Tôi đáp lại: “Bà ơi, trời sinh voi, sinh cỏ”.

Bà tắt thở, chị như điên dại, suốt ngày lẩm nhẩm: “Bà không chết, bà chỉ ngủ thôi”.

Trong lúc cả nhà lo hậu sự thì có một người thương binh ở trong làng tới thăm. Bác thấy chị thương cảm quá nên lại động viên, rằng từ nay phải tự lực, phải ra ngoài xã hội để khám phá. Chị Hòa bảo không có tay chân như mọi người. Bác vẫn cương quyết nói: “Còn cái đầu vẫn còn là may mắn”, thế rồi bác tặng chị quyển thơ ngụ ngôn Việt Nam.

Ôm cuốn thơ đó, chị Hòa càng xem càng thích. Thời gian sau, bác thương binh ấy còn cho Hòa mượn thêm nhiều sách. Dần dần, chị gửi lũ trẻ hàng xóm mua vở, bút rồi tập viết chữ. Đến năm 2014, Hòa đã tự học xong được chương trình cấp 1.

Ước mơ được “làm người”

“Con ông nằm trơ một góc, đi đâu mà cần làm chứng minh thư”, đó là lời người cán bộ xã từng nói để từ chối làm chứng minh thư cho chị Hòa. Song, chị Hòa vẫn cố gắng thuyết phục bố xin giấy giới thiệu lên huyện.

Thủ tục làm chứng minh thư ở huyện cũng không suôn sẻ, cộng thêm khó khăn trong việc chụp ảnh, lấy vân tay do chị Hoà chỉ nằm chứ không ngồi được, nhưng cuối cùng cũng hoàn thành. Ngày 14/4/2014, lần đầu tiên trong đời chị ra khỏi nhà là để đi làm chứng minh thư.

Và rồi cuộc đời chị tiếp tục thay đổi kể từ ngày biết tới Facebook. “Tôi thấy lũ trẻ bảo nhau chơi Facebook hay lắm. Lúc đó tôi cũng tò mò xem cái gì mà hay. Nhịn miệng không ăn sáng, không mua thuốc viêm phổi hai tháng thì tôi mua được chiếc điện thoại”, chị Hòa kể.

Thông qua mạng xã hội, chị làm thơ, viết truyện ngắn trải lòng về cuộc đời. Nhiều người từ hiểu, tới thương và quý mến đã trở thành những người bạn thân thiết với chị.

Mình là Gấu nhé/ Từ bé thiệt thòi/ Chỉ nằm một chỗ/ Ít được ra ngoài/ Nhưng không phải vậy/ Mà Gấu buồn hoài/ Gấu làm hoa vải/ Gửi gió tương lai/… Bàn tay nhỏ bé/ Gấu kết hoa nè/ Cũng như đời kết/ Gấu với bạn bè…

Từ khi tiếp xúc với mạng xã hội, cô gái “sọ dừa” học được cách làm các đồ thủ công như hoa giấy, hoa đá, tranh thêu chữ thập… và quảng báo bán qua mạng.

Mỗi ngày, chị Hòa nằm trên giường, dùng đôi tay cụt ngủn cắt ghép tự làm hoa giấy. Nhờ chăm chỉ tập luyện, dần dần chị đã có thể cầm kéo tạo hình thuần thục những bông hoa đủ sắc màu.

“Đơn hàng lớn đầu tiên của tôi là bán cho một ông bác sĩ ở Sài Gòn 30 giỏ hoa. Ngay sau đó, tôi cũng bán được cho một vị khách khác 30 giỏ nữa. Lúc đó tôi hạnh phúc lắm, tự nhủ thế là đã có cơ hội sống và phải sống dai hơn”, chị kể.

Chính bố mẹ chị Hòa cũng phải bất ngờ trước nghị lực của con gái, ông Nghĩa tâm sự: “Chúng tôi không muốn Hoà học chữ nên không dạy. Khi cháu mua điện thoại, tôi đã mắng. Lúc cháu muốn làm chứng minh tôi không ủng hộ… Hơn 30 năm nay, chúng tôi nghĩ số phận nghiệt ngã, con chỉ có thể nằm một chỗ. Nhưng chính Hoà đã vươn lên làm những điều không ngờ tới”.

Năm ngoái, chị Hoà được vị bác sĩ người Sài Gòn tài trợ tiền vé máy bay vào đó khám. Vốn là một chuyên gia về xương khớp ở nước ngoài, vị này chẩn đoán chị bị bệnh mềm xương bẩm sinh. Giai đoạn hiện tại, xương của đã mủn và không có cách nào can thiệp.

Hiện tại, vì sức khoẻ chị không còn làm hoa nữa mà giao cho nhân công làm. Hàng ngày Hoà đăng sản phẩm lên trang cá nhân của mình giới thiệu, lo đầu ra cho sản phẩm. Mỗi tháng chị thu nhập được 1,5 triệu đồng, còn người làm có thể kiếm được 3-4 triệu.

Dù đang mắc trong người nhiều căn bệnh hiểm nghèo, nhưng cô gái bé nhỏ ấy vẫn ôm mong ước mở một trung tâm làm đồ thủ công cho người khuyết tật và tìm được đầu ra ổn định cho sản phẩm để giúp đỡ thêm nhiều người không may mắn.

Hân Di