“Cùng với sự quan tâm thưa thớt dần, rồi ngừng hẳn, chúng ta lạc nhau giữa dòng đời lúc nào chẳng hay, để rồi một ngày kia, cảm thấy tâm hồn cô quạnh, muốn tìm lại người xưa, nhưng cái khoảng trống kia, sao mà quá rộng để lấp đầy…”

Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau…

Bạn bè bỗng nhiên thấy sao xa lạ, chới với đến thế. Một thời tuổi thơ gắn bó, bao nhiêu kỷ niệm chẳng thể nào xóa được. Nhưng thời gian trôi đi, ai cũng lớn lên, mỗi người mỗi con đường riêng. Một tuần, một tháng, một năm… chúng ta “quên” hỏi thăm nhau cuộc sống như thế nào. Vì sao chúng ta lại quên? Vì cuộc sống này quá vội hay vì người đã có những mối quan hệ khác? Những đứa bạn thân học suốt bốn năm đại học, buồn vui một thời sinh viên đều san sẻ cùng nhau, vụt nhiên đứa kia đi lấy chồng, rồi những đứa còn lại mỗi đứa một phương trời xa lắc. Những cái hẹn chỉ để gặp gỡ buôn dưa lê về cuộc sống mới càng trở nên xa xỉ, rồi những tin nhắn thưa thớt dần, những đêm tán gẫu trên Facebook cũng nhạt nhòa…

Những người bạn và bao kỷ niệm ngày thơ… (ảnh minh hoạ: Dân gian).

Đến một ngày chợt thấy cuộc sống quá bộn bề, miếng cơm manh áo đè nặng lên đôi vai gầy, nhớ… rồi nhớ quay quắt những đứa bạn ngày xưa quá. Nhưng đã bẵng đi một thời gian dài chưa “kịp” quan tâm đến nhau. Nỗi cô đơn xâm chiếm trái tim đang muốn tìm lại một sợi dây cả bạn và ta đều vô tình để nó trơ trọi.

Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau…

Có một mối quan hệ chúng ta chưa kịp đặt tên cho nó bỗng nhiên thành lãng quên, nhạt dần. Khi chúng ta có cảm tình đặc biệt với một người khác giới và muốn có được tình cảm của họ, chúng ta tìm mọi cách để quan tâm, chia sẻ mọi thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống. Những lần gặp gỡ, những “cái đợi” chỉ để nhìn thấy đối phương hôm nay thế nào…

Ảnh minh hoạ: Nikpress.

Nhưng khi mà biết không thể chiếm được trái tim người kia, ai đó lẳng lặng “rút quân an toàn”, ít dần tin nhắn, ít dần những cuộc điện thoại, những lần gặp gỡ… Và rồi chúng ta trở nên xa lạ, mờ nhạt trong trí nhớ của nhau. Tại sao chúng ta không thể tạo dựng một mối quan hệ khác khi chưa là gì của nhau, đâu phải chỉ có tình yêu thì mới có thể chia sẻ mọi điều trong cuộc sống bộn bề này? Làm bạn cũng tốt chứ sao, vì có thể chúng ta không thuộc về nhau trọn trái tim nhưng biết đâu chúng ta lại là những người tri kỷ?…

Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau…

Những khoảng cách vô hình len từ từ vào những mối quan hệ. Dần dần, chúng ta xa nhau. Không chớp nhoáng, chẳng phải là quay ngoắt bước đi. Cùng với sự quan tâm thưa thớt dần, rồi ngừng hẳn, chúng ta lạc nhau giữa dòng đời lúc nào chẳng hay, để rồi một ngày kia, cảm thấy tâm hồn cô quạnh, muốn tìm lại người xưa, nhưng cái khoảng trống kia, sao mà quá rộng để lấp đầy…

Đọc đến đây, liệu bạn có bất chợt nhớ đến mối quan hệ nào không? Hãy gọi cho người đó ngay nhé, hoặc để lại một dòng tin cũng được… Để họ biết rằng, bạn thật lòng quan tâm và nhớ đến họ. Đừng ngại ngùng, hãy cứ thể hiện tình yêu thương chân thành và tự nhiên nhất, hẳn người ấy cũng sẽ đón nhận bằng một nụ cười hạnh phúc. Và nụ cười ấy sẽ vá lành mọi vết nứt đã từng.

Bài đã được ĐKN biên tập. Có thể đọc bài viết gốc tại đây

Video xem thêm: 3 loại người nên tránh, 3 kiểu bạn nhất định phải kết giao

videoinfo__video3.dkn.tv||d572a4f07__

Ad will display in 09 seconds