Sài Gòn những ngày này buồn và ảm đạm lắm. Sài Gòn của lúc này đang cần lắm sự cảm thông và thương yêu…

Đang ở tiệm thuốc Tây gần nhà mua vài thứ, một người đàn ông chừng 40 trông gầy gò, thiểu nảo lại gần ngượng ngùng nói với tôi: “Chị ơi, xin chị cho em 6 ngàn đồng để em mua 2 ổ bánh mì. Mấy ngày nay em hết tiền. Em đói.”

Tôi trố mắt nhìn anh, sao lại xin đúng 6 ngàn?

Anh nói “Em làm bảo vệ công trường, giờ đóng cửa em ở lại ko xong, về quê ko được. Em ko còn tiền để ăn”.

Vừa dứt câu, anh đưa tay quệt nước mắt. Những giọt nước mắt buồn tủi ngượng ngùng. Tôi móc trong túi còn ít tiền dúi cho anh, rồi bảo anh đứng đợi, tôi về nhà lấy túi gạo mang đến cho anh. Anh mừng rỡ, dạ em đợi chị.

5 phút sau tôi quay lại đưa cho anh túi gạo 5kg, anh cảm ơn: “Chỗ gạo này giúp em no được 10 ngày đó chị”.

Tôi đứng nhìn theo anh đi một quãng xa, bước chân dường như bớt nặng. Tôi về nhà, lòng buồn ghê gớm. Câu “ko ai bị bỏ rơi” giờ nặng trĩu.

Ko chỉ những người lang thang cơ nhỡ, giờ những người thiếu ăn, cần sự giúp đỡ trông rất tươm tất, có khi đi xe tay ga. Họ là nhân viên văn phòng, người buôn bán vặt, gia đình công nhân, mất việc, công ty đóng cửa, ko tiền trả nhà trọ, điện nước, lấy đâu tiền ăn trong vài tháng ở ko? Tất cả họ đều ngượng ngùng khi nhận những hộp cơm từ thiện qua bữa. Nên đừng ai hạch hỏi “sơn móng tay, đi xe tay ga mà xin cơm”…

Có người nói với tôi “Một phần cơm 30 ngàn đồng thì xin cho em 2kg gạo, em ăn được mấy ngày”. Từ thực tế, chúng tôi thấy: tặng bà con 5 hay 10kg gạo kèm 1 chai dầu ăn, 1 chai nước mắm hay nước tương, gói đậu phộng hay khô cá…cơ bản vậy cũng giúp, phụ người khó khăn cầm cự được một tuần.

Thêm 200kg gạo đặt mua đã được chở đến nhà tôi chiều nay, từ tấm lòng của vài bạn bè, có người tôi chưa hề gặp, để chia sẻ với người khó khăn. Đã định là ko đi đâu nữa, vì tình hình dịch ngày càng căng thẳng, vậy mà nhìn những bàn tay, vẻ mặt mừng rỡ khi đón nhận năm, mười kg gạo của người lao động nghèo, tôi lại ko cầm lòng được.

Tôi sẽ chở gạo đến góp tiếp và trao tận tay những người gom rác, người nghèo ở những con hẻm còn chưa bị giăng dây lân cận. “Cách cho/nhận” cũng lạ đời, đứng cách nhau ba, bốn mét, đặt bao gạo/thực phẩm xuống đất, người nhận bước đến cầm lên với một nụ cười và lời cảm ơn. Thế thôi.

Bài viết do DKN sưu tầm

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.dkn.tv||f42ec5769__

Ad will display in 09 seconds