Đông y là một bộ phận của văn hóa Thần truyền phương Đông, có nội hàm hết sức tinh vi huyền diệu. Các danh y và phương thức chữa trị kỳ diệu của họ đã được ghi nhận trong chính sử, tuy nhiên hiện tại nhiều điều đã bị thất truyền, nhiều điều khiến khoa học hiện đại theo thuyết vô Thần luận không cách nào lý giải được.

Tiếp theo Phần 1, chúng tôi xin tiếp tục giới thiệu với quý vị độc giả những ghi chép từ lịch sử Trung Quốc về Đông y được truyền tải qua Minh Huệ Net.

Hứa Duận Tông chẩn mạch tài tình, chữa khỏi bệnh lao

Câu chuyện sau đây là từ Cựu Đường thư, một trong những ghi chép lịch sử chính thức quan trọng nhất từ thời Trung Hoa cổ. Hứa Duận Tông là một quan viên vào thời nhà Đường, cũng là một ngự y trong một dược phòng của triều đình. Vào năm 618 ở tỉnh Thiểm Tây đã bùng nổ bệnh lao làm nhiều người chết. Trong khi nhiều vị đại phu khác bó tay hết cách thì Hứa Duận Tông lại có thế chữa khỏi hoàn toàn.

Một trong những người bệnh đã hỏi: “Y thuật của tiên sinh như Thần, hà cớ gì mà không viết thành sách lưu lại cho hậu thế?”

Hứa Duận Tông trả lời: “Y thuật chính là ‘ý’. Chẩn đoán bằng cách ‘bắt mạch’ rất phức tạp, vì mỗi tình trạng đều khác nhau, chỉ có thể tâm ý lĩnh hội. Không có phương pháp chẩn đoán hay điều trị nào là phổ quát cả. Vì vậy, rất khó dùng ngôn từ để truyền lại những kỹ năng điều trị và chẩn đoán. Tự cổ đến nay, bậc danh y nào nổi bật hơn những người khác thì chỉ ở cách chẩn mạch. Trước tiên phải tìm được mạch tượng, sau đó mới có thể chẩn đoán bệnh tình, dùng thuốc mà trị bệnh. Nếu như chẩn bệnh chính xác, thì chỉ một loại thuốc là có thể trực tiếp trị khỏi bệnh, nhưng nếu không xác định mạch tượng, không liễu giải bệnh nhân, dựa trên phán đoán cá nhân mà chẩn bệnh thì sẽ phải dùng rất nhiều loại thuốc mà có khi vẫn không hết bệnh.”

“Cũng giống như việc đi săn mà không biết những con thỏ ở đâu. Nếu cử đi nhiều thợ săn, bắn bừa cũng có thể bắt được một hay hai con thỏ. Nhưng đó chỉ là may mắn. Chẳng phải sẽ rất cẩu thả nếu đối xử với bệnh nhân theo cách này sao? Tất cả điều tôi muốn nói là ‘bắt mạch’ rất huyền ảo và phức tạp. Nó không thể được dạy hay truyền lại bằng lời. Vì thế, tôi không thể viết sách về những cách điều trị của tôi.”

Tôn Tư Mạc tạ thế, 1 tháng sau diện mạo không thay đổi

Tôn Tư Mạc là một trong những danh y nổi tiếng và có ảnh hưởng nhất trong lịch sử y học Trung Quốc cổ truyền. Ông được gọi là “vua thảo dược” hay “Thần y.” Tùy Văn Đế đã cố mời ông làm quan, nhưng ông đã từ chối.

Ông nói với bạn mình: “Tôi sẽ không làm việc cho triều đình. 50 năm sau sẽ có một đấng minh quân, chỉ khi đó tôi sẽ bước ra giúp đỡ Ngài.”

50 năm sau đã xuất hiện Đường Thái Tông, vị hoàng đế được tôn sùng nhất trong lịch sử Trung Hoa. Ngài đã mời Tôn Tư Mạc đến kinh đô. Vua Đường rất ngạch nhiên bởi diện mạo trẻ trung của Tôn Tư Mạc.

Đường Thái Tông nói: “Ta luôn kính trọng những người tu luyện. Hôm nay, ta rất ấn tượng bởi Tôn Tư Mạc và điều này đã xác thực cho lòng tôn kính của ta.”

Tôn Tư Mạc sinh năm 581 và qua đời năm 682. Một tháng sau khi qua đời, diện mạo của ông không thay đổi và cơ thể không bị mục rữa mà trở nên rất nhẹ. Khi đưa thi thể ông nhập quan tài, những người khiêng ông chỉ cảm thấy sức nặng của quần áo. Mọi người đã hết sức ngạc nhiên.

Ghi chú của người biên tập: Thần y Tôn Tư Mạc không chỉ là một thầy thuốc, mà còn là một người tu Đạo. Nhiều pháp môn tu luyện của Đạo gia là “tính mệnh song tu”, nghĩa là vừa tu tâm tính vừa cải biến thân thể con người trở thành thân thể bất hoại. Trong kiệt tác y học Bị Cấp Thiên Kim Yếu Phương (Phương thuốc giá trị ngàn lượng vàng), Tôn Tư Mạc viết:

Vì vậy, với người dưỡng tính, không chỉ là uống thuốc dưỡng sinh trường thọ, sáng sớm dung nạp sương mai (pháp thuật tu hành của Đạo gia), mà còn phải không ngừng hoàn thiện phẩm chất, đức hạnh của bản thân. Khi đã hội tụ đủ các phẩm chất tốt đẹp, ta sẽ không cần uống thuốc bổ vẫn có thể kéo dài tuổi thọ. Còn khi đức hạnh không đủ, cho dù có uống thuốc tiên, nước ngọc cũng không thể sống lâu được.