Café là thức uống khó chiều và không phải ai cũng mê. Một tách café ngon không chỉ bởi nguyên liệu, cách pha, mà còn ở tâm thái thưởng thức. Nếu cuộc sống là café, còn công việc, tiền bạc, địa vị xã hội là những chiếc cốc, thì mong bạn nhớ rằng: Thưởng thức café, đừng thưởng thức những chiếc cốc.

Chuyên mục ‘Café cuối tuần’ ra mắt với hy vọng sẽ là nơi giãi bày về những vấn đề trong cuộc sống, nơi độc giả có thể tâm bình khí hòa NHÌN và NGẪM về cuộc đời, để sống đơn giản, nói chân thành và yêu rộng lượng… Mong bạn sẽ luôn an nhiên, tự tại để thưởng thức trọn vẹn tách café dành riêng cho mình!

***

Ba ngày thi THPT quốc gia – ba ngày trọng đại của gần 1 triệu gia đình có con em dự thi đã vừa kết thúc. Những ngày hôm ấy, đã có chừng đó gia đình dậy sớm hơn bình thường để chuẩn bị cho con đi thi, chừng đó gia đình ngủ không ngon giấc vì hồi hộp, lo lắng, và có chừng đó ông bố bà mẹ thấp thỏm đứng ngoài cổng trường ngóng tin con…

Trước những cổng trường kỳ thi THPT Quốc gia

Kỳ thi THPT Quốc gia năm nay, thời tiết thay đổi thất thường, hôm nay trời đang nắng như đổ lửa, hôm sau lại bất ngờ trút cơn mưa  rào tầm tã, nhưng dù thế nào, bất kể nắng hay mưa, vẫn có những người cha, người mẹ đứng đó, ngay trước cổng trường, đợi con. Người ta bảo rằng: “Muốn hiểu thấu lòng cha mẹ, hãy đến cổng trường những ngày thi” quả không sai. Bao năm qua vẫn vậy, mỗi mùa thi, là mỗi mùa xúc động…

“Muốn hiểu thấu lòng cha mẹ, hãy đến cổng trường những ngày thi” (Ảnh: Tuổi trẻ online)
Cổng trường chật kín phụ huynh đứng chờ con đi thi. (Ảnh: Tuổi trẻ online)

Ở bên trong trường thi, các thí sinh đang căng thẳng làm bài, hồi hộp, lo lắng, bởi lẽ đây chính là kỳ thi quan trọng nhất cuộc đời của các em; nhưng bên ngoài cánh cổng kia, cha mẹ các em còn lo lắng gấp bội. Họ cứ đi đi lại lại với gương mặt đầy lo âu, ánh mắt cứ ngóng vào phía bên trong không biết con có mệt không, đề năm nay có khó không, con có làm được bài không… Bởi lẽ, chẳng ai thương con bằng cha mẹ, chẳng ai muốn con thành công như cha mẹ. Mỗi bước đi của con luôn có hình bóng lam lũ, nhọc nhằn của cha mẹ, mỗi hành trình con trải qua, luôn có ánh mắt cha mẹ dõi theo từ phía sau…

Có ai vất vả bằng bố mẹ chúng ta? (Ảnh: kênh 14)

Từ lúc con được sinh ra, cai sữa, tập đi, tập nói rồi đi học…cha mẹ vẫn luôn là người vất vả nhất và dường như kể từ khi con bước vào lớp 12 đến thời khắc cuối cùng của kì thi đại học thì quá trình nỗ lực ấy càng thêm gian nan. Đó là những ngày cha tranh thủ về sớm đón con đến lớp học thêm, mẹ cần mẫn nấu cho con những món ngon để tẩm bổ; là những ngày cha mẹ bỏ thói quen xem ti vi mỗi tối, chốc chốc qua thăm chừng sợ con ngủ quên lúc nào không biết, đêm đêm lại trở mình lo con học quá khuya. Ngoài kia dù cha mẹ là những giám đốc, bác sĩ, kĩ sư thành đạt hay chỉ là những người bán rong, nông dân, xe ôm, phụ hồ… thì khi về đến nhà, mọi sự chăm sóc đều dồn tất cả vào con.

Khuôn mặt khắc khổ của cha… (Ảnh: tuổi trẻ online)
Khuôn mặt thờ thẫn của bố… (Ảnh: kênh 14)

Những cái ôm chặt động viên của mẹ, một cái siết vai ấm áp của cha, chỉ nhiêu đó thôi cũng chứa đựng bao nhiêu hi vọng, yêu thương lớn lao cha mẹ dành cho con. Những cậu nam sinh mạnh mẽ, những cô nữ sinh cao hơn mẹ cả cái đầu bỗng chốc đều trở thành những cô nhóc, cậu nhóc bé bỏng trong vòng tay của mẹ cha. Phải đến cổng trường những ngày thi cử mới thấu hiểu được cha mẹ, lo lắng yêu thương con thế nào.

Bố vượt lên cả biển người để vẫy con (Ảnh: phununews)

Thực ra, chẳng có cha mẹ nào thích cảm giác ngồi chờ con trước cổng trường những ngày thi cử đâu. Không phải vì nắng, mưa, mệt mỏi hay bận rộn công việc mà đó chính là cảm giác hồi hộp và lo sợ: sợ con quên mang theo giấy báo, sợ con không hoàn thành tốt bài thi, lo con bị hư bút, máy tính có vấn đề, lo đề thi năm nay sẽ khó… Chỉ khi thấy con xuất hiện với gương mặt rạng rỡ thì lúc ấy cha mẹ mới thở phào nhẹ nhõm được. Vẫn biết những lo lắng ấy chẳng giúp được gì cho con, và dù những đứa con đã dặn cha mẹ cứ an tâm về nhà nghỉ ngơi hết giờ thi hẵng đến, nhưng cha mẹ vẫn chẳng thể nào yên lòng được. Vẫn biết suốt cả buổi đội mưa đội nắng trông ngóng vào cổng trường ấy cũng chẳng để làm gì, nhưng cha mẹ vẫn đứng đó và… đợi. Có lẽ, trái tim có những lý lẽ riêng của nó mà lý trí chẳng thể nào hiểu thấu được.

Cả cuộc đời này, chỉ có cha mẹ luôn đợi chúng ta

10 năm trước, như những sĩ tử bây giờ, tôi cũng bước vào kỳ thi quan trọng nhất thời học sinh mang tên đại học. Là một học sinh nghèo ở tỉnh lẻ lên thủ đô dự thi, hai mẹ con tôi cứ thế lóng ngóng suốt mấy ngày ròng rã dưới cái nắng như đổ lửa ở Hà Nội năm ấy. Dù mẹ cũng chưa một lần được đến thành phố, chẳng biết đường đi lối lại thế nào giống hệt như tôi, nhưng khi có mẹ bên cạnh, tôi vẫn cảm thấy rất vững lòng và an tâm. Vậy mà, hồi ấy tôi xấu tính lắm…

Trời nóng như thiêu đốt, tôi chẳng ăn hết nổi bát cơm, mẹ ngồi bên cạnh dỗ dành tôi ráng ăn lấy sức làm bài. Tôi nhăn nhó gắt gỏng: “Con không ăn nổi nữa rồi. Sao mẹ cứ ép con vậy?” Tôi đâu biết rằng, bát cơm của mẹ vẫn còn nguyên, chưa đụng đũa tí nào.

Vừa kết thúc môn thi, thấy bóng dáng tôi ở cổng trường, mẹ chạy ùa đến che ô cho tôi khỏi nắng, hỏi han làm bài thế nào rồi vội vàng lau những giọt mồ hôi đang lăn trên trán. Tôi gạt tay mẹ đi: “Con mệt lắm, mẹ đừng hỏi con nữa được không?” Tôi đâu biết rằng, lưng mẹ đã ướt đẫm mồ hôi khi đứng đợi tôi suốt 3 giờ đồng hồ dưới trời nắng. 

Trên đời này, chỉ có cha mẹ yêu thương ta vô điều kiện, chỉ có cha mẹ mới đủ kiên nhẫn đợi ta trưởng thành (Ảnh: vietnammoi)

10 năm trôi qua, mỗi kỳ thi đến, tôi lại cay mắt khi nhìn thấy cảnh những phụ huynh đứng ngồi không yên, vật vờ ngoài vỉa hè của cổng trường giữa trời mùa hè oi bức mà đôi mắt cứ đau đáu nhìn vào sân trường. Tôi thấy bóng dáng mẹ tôi năm đó mà lòng hối hận biết bao. Trên đời này, chỉ có cha mẹ yêu thương ta vô điều kiện, chỉ có cha mẹ mới đủ kiên nhẫn đợi ta trưởng thành, thế giới ngoài kia, chẳng ai có thể làm được điều đó; còn ta, mới thật ngốc nghếch và ích kỷ nhường nào.

“Đừng buồn, có mẹ ở đây rồi con yêu!” (Ảnh: saostar)

Tôi nhớ đề thi môn Ngữ Văn năm nào đó có hỏi rằng kỳ vọng là áp lực hay động lực? Nếu cho tôi trả lời thì đó chính là động lực! Bởi sự kỳ vọng đó của cha mẹ tôi là tình yêu, là vất vả, là những ngày thức khuya dậy sớm lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ… Mọi điều cha mẹ làm đều là vì con, mọi thứ cha mẹ nghĩ đều là cho con. Họ đã dành những gì tốt nhất cuộc đời cho con cái rồi, nên sự kỳ vọng đó là yêu thương. Ai hiểu lòng cha mẹ sẽ là động lực vô cùng lớn lao trong cuộc đời. Nhưng mà, lòng cha mẹ lớn lắm, chúng ta hiểu được bao nhiêu?

Lòng cha mẹ lớn lắm, chúng ta hiểu được bao nhiêu? (Ảnh: vietnammoi)

“Cơm nắm
Khẩu trang
Mũ trùm đầu kín mít
Đường quá đông, còi xe vang như thét
Khó đi hơn cả đường cày
Con ơi, còn “phen” này
Thoát khỏi ách đồng lầm ruộng ngấu
Thoát khỏi cảnh gặt lúa đêm tránh nắng
Cầm tay mẹ nào, làm bài cố nhé con!

Cha đưa con đi thi
Áo nhàu
Da sạm
Lưng giắt thêm cái điếu cày
Con ơi, cả nhà chỉ trông vào mày
Đừng lo lắng, lúa ngoài đồng đã bán
Đủ tiền tàu xe, đủ cơm ngày ba bữa
Còn “đận” này, làm bài cố nhé con!

Nắng nóng héo hon
Mặt đường bê tông bỏng rát
Vạ vật bên đường chờ làn gió mát
Chờ con tan thi, phấp phỏng nụ cười
Con làm bài
Mệt nhoài
Khó nhọc
Cos với sin quay cuồng trong lồng ngực
Áp lực đổi đời oằn trĩu những dòng văn…
Thương biết bao giọt nước mắt những người cha
Và xót xa giọt mồ hôi những mẹ quê lam lũ
Tìm ra lối đi nào cho cuộc đời thôi vần vũ
Hay cứ phải cược “số phận” mình … trong những cuộc thi?”

(Đưa con đi thi – Đỗ Nhật Nam)

Kỳ thi nào rồi cũng qua, chỉ yêu thương của cha mẹ vẫn luôn còn mãi…

Hiểu Minh