Tươi cái mất, héo cái còn
Tôi đem nén những nỗi buồn làm dưa,
Tưởng vừa chớm đến độ chua
Lại ra vị đắng chẳng ngờ vì đâu.

Tưởng vừa chớm đến độ chua / Lại ra vị đắng chẳng ngờ vì đâu.
Tưởng vừa chớm đến độ chua / Lại ra vị đắng chẳng ngờ vì đâu.

Một thời mặn nhạt cho nhau
Xót xa nào nghĩ nát màu lá xanh.
Gỡ xong ngày tháng vô tình
Lòng ai chừng đã nổi thành váng chua.

Gỡ xong ngày tháng vô tình / Lòng ai chừng đã nổi thành váng chua.
Gỡ xong ngày tháng vô tình / Lòng ai chừng đã nổi thành váng chua.

Hoa vàng nở giữa chiều mưa
Gió đưa cây cải ngày xưa về trời
Thương thầm từng cọng rau tươi
Rưng rưng cái mất, chơi vơi cái còn.

Thương thầm từng cọng rau tươi / Rưng rưng cái mất, chơi vơi cái còn.
Thương thầm từng cọng rau tươi / Rưng rưng cái mất, chơi vơi cái còn.

Hồng Oanh


Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: