Ngày nay, “mỹ nhân” thông thường được mọi người dùng để chỉ một người phụ nữ đẹp. Nhưng cái đẹp ấy thường là vẻ đẹp về dung mạo bên ngoài. Thời xưa, một người phụ nữ được xưng là “mỹ nhân” phải có đầy đủ các tiêu chuẩn rất khắt khe.

Dưới đây là 6 tiêu chuẩn để đánh giá một người phụ nữ có được gọi là “mỹ nhân” hay không.

1. Khuê phòng

Mỹ nhân nhất định phải sống ở nơi tốt, hoặc là nhà lầu, khúc phòng hoặc ở các cung điện hoặc sơn trang. Trong phòng phải rộng rãi và sạch sẽ, không chứa những vật phẩm dung tục, tầm thường, trang trí những vật phẩm, dụng cụ thanh nhã như tranh cổ, thư pháp, chữ…

Bên ngoài phòng thường phải có hành lang nhỏ quanh co làm lối vào, thấp thoáng có các loại hoa ở hai bên. Phòng có thể không rộng lớn nhưng bồn cảnh thì tuyệt đối không được thiếu.

2. Cách ăn mặc

tải xuống (2)

Trang sức không thể quá nhiều nhưng cũng không thể thiếu và nhất định phải trang nhã, có thể là ngọc trai, phỉ thúy hoặc vàng, ngọc.

Trang phục cũng phải thích hợp: Mùa xuân thích hợp với mặc trang phục xinh tươi, mùa hạ thích hợp với mặc trang phục dễ chịu, mùa thu thích hợp mặc trang phục tao nhã, mùa đông mặc trang phục nổi bật, khi có khách thì phải mặc trang nghiêm, đi xa thì phải ặc trang phục nhẹ nhàng, màu sắc nhạt. Ăn mặc kín đáo, phù hợp, trang nhã thì tự nhiên sẽ có khí chất.

3. Hầu nữ

Mỹ nhân không thể không có người hầu nữ cũng như cây cối tươi đẹp thì không thể không có lá. Gia cảnh tốt thì một mỹ nhân có thể có mấy người hầu gái, phụ giúp việc sinh hoạt hàng ngày.

Mỹ nhân thường ngày có thể sẽ dạy bảo hầu nữ của mình cách pha trà, tưới hoa, dâng hương, vẽ tranh, đọc sách, mài mực…Tên của các mỹ nhân cũng sẽ không chứa những từ ngữ thô tục, thông thường đều phải là những từ ngữ nhã nhặn, yêu kiều như: “Mặc Nga”, “Lục Kiều”, “Tử Ngọc”…

4. Đồ đạc trong phòng

Kết quả hình ảnh cho phụ nữ chơi đàn cổ

Trong phòng của mỹ nhân sẽ có những đồ đạc riêng và khí cụ riêng như: Ghế tựa, giường mây, sạp nhỏ, ghế thiền, hương liệu, bút, nghiên mực, giấy, đồ uống rượu, đồ uống trà, lọ hoa, bàn trang điểm, đàn cổ, tiêu và cờ vây.

Nếu như có chăn gấm và nệm thúy, bức họa, màn thêu bằng vải lụa thì càng tốt hơn. Nếu như không có thì có thể làm màn trúc, màn vải mỏng cũng được.

5. Học vấn

Nữ nhân được gọi là mỹ nhân nhất định phải có học vấn, còn phải có phong thái của người có học (nhà Nho). Vì thế, họ thường xuyên phải đọc nhiều sách và học nhiều về thư họa (làm thơ, vẽ tranh).

Nữ nhân có thể đàm luận về học vấn cổ kim thì tự sẽ có người tri âm. Đây thực sự là một yêu cầu quan trọng mà không phải cô gái nào cũng có thể đạt được.

6. Phẩm chất

Mỹ nhân phải có thái (phong thái, dáng vẻ yêu kiều, nữ tính), có thần (thần khí, tháo vát, hiểu Đạo), có vị (duyên, đáng yêu), có tình (tình yêu thương, tình cảm), có tâm (tấm lòng).

Người con gái thời xưa được coi là mỹ nhân từ lời nói, hành vi cử chỉ phải nhỏ nhẹ, nhu hòa, đoan trang. Ngoài ra còn phải thông hiểu thơ họa và đề cao tố chất đạo đức làm người.

Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: