“Khi tôi thấy những con cá đặc biệt lớn này, tôi không ăn chúng”, Chung Nam Sơn, một viện sĩ hàn lâm thân chính quyền thuộc Viện công nghệ Trung Quốc bình luận tại một cuộc họp hôm 7/3 của Đại hội Nhân dân toàn quốc (Quốc hội Trung Quốc).

“Tôi lo rằng những con cá này có rất nhiều loại thuốc kháng sinh. Tôi thà ăn cá nhỏ còn hơn”, ông này nói tiếp trong phiên họp giao nhiệm vụ cho toàn ngành chăn nuôi gia súc và nuôi trồng thủy sản ở Trung Quốc, cụ thể là [về] nạn lạm dụng tràn lan các loại thuốc kháng sinh.

Thay vì phát triển các hoạt động nuôi trồng bền vững và thực sự có lợi cho sức khỏe, những người nuôi trồng ở Trung Quốc lại thường sử dụng các loại thuốc kháng sinh để ngăn ngừa sự nhiễm khuẩn từ các điều kiện [nuôi trồng] không được khử trùng.

Và họ đã lạm dụng các loại thuốc này đến mức mà các vi sinh vật trên động vật bắt đầu phát triển sức đề kháng kháng sinh – làm các loại kháng sinh dùng để giết vi khuẩn mất tác dụng. Các chất này sau đó có thể được truyền sang cơ thể con người, tạo ra một mối đe dọa nghiêm trọng đến sức khỏe toàn cầu.

Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cho biết sự gia tăng sức đề kháng đối với tác dụng của các loại thuốc kháng sinh đang chặn đứng việc phòng và điều trị một phạm vi các bệnh nhiễm trùng do vi khuẩn, ký sinh trùng, vi-rút và nấm đang gia tăng hơn bao giờ hết.

Ở Trung Quốc, việc lạm dụng các loại thuốc này cũng làm ô nhiễm nghiêm trọng các tuyến đường thủy. Chúng được thải ra cùng với chất thải động vật, gây ô nhiễm các con sông và trôi nổi trên bề mặt các vùng nước. Chung Nam Sơn, một nhân vật chính trị Trung Quốc, nhắc đến một báo cáo từ năm ngoái rằng nước mặt (nước sông hồ nói chung) của Trung Quốc vào thời điểm đó chứa 68 loại thuốc kháng sinh với mật độ cao – các vùng nước này bao gồm sông Châu Giang và Hoàng Phố, cùng các tuyến đường thủy chủ chốt.

“Uống nước từ những nơi này giống như đang ăn thuốc vậy”, ông Chung nói.

Xem thêm:

Nhưng sự kiểm soát của chính phủ đối với thuốc kháng sinh khá lộn xộn, ông cho biết. “Nhiều cơ quan có thể quản lý, nhưng không cơ quan nào sẽ làm việc này”. “Nếu chúng ta đối phó với vấn đề này khi nó rất nghiêm trọng thì khi ấy đã là quá muộn”. Ông Chung đã kêu gọi các cấp cao hơn của chính quyền Trung Quốc can thiệp và giải quyết vấn đề này.

An toàn thực phẩm từ lâu đã là một vấn đề chính trị xã hội chủ yếu ở Trung Quốc đại lục, với các thông tin thường xuyên trên báo chí về việc gạo và rau bị nhiễm kim loại nặng, hoặc thịt lợn thối và nhiễm bệnh được dùng làm thịt xông khói rồi đem bán trên thị trường. Các ví dụ này nằm trong số những trường hợp dễ nhận biết hơn.

Những người sử dụng Internet theo dõi phiên thảo luận [quốc hội] đã phản ứng trong tuyệt vọng với những bình luận của ông Chương. Một người dùng Internet tự gọi mình là “Western City Mr.13” đã viết trên trang mạng xã hội phổ thông Sina Weibo rằng, “Còn thứ gì an toàn mà chúng ta có thể ăn được không!? Tại sao để tồn tại thôi cũng khó khăn vậy!?”

Lu Chen, Epoch Times

Thu Hiền biên dịch

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: